23/2/23

[CLIP]: KIM ĐÓNG VÀO THỊT (18+)

 


Tên nô lệ được trói lên đánh sau đó cô chủ đeo cu giả thông đít rồi cố định con cu tên nô lệ trên chiếc bàn được khoét sẵn cái lỗ. Không chần chừ cô ta đóng những chiếc kim nhọn hoắc vào bìu dái và đầu cu sau đó cô rút máu tên nô lệ khiến hắn trải qua cảm giác tới tháng của con gái. Đó là một sự may mắn vì rất nhiều tên nô lệ khao khát được như vậy



21/2/23

[CLIP]: ĐAU ĐỂ XUẤT TINH (18+)


Cô chủ mặc chiếc áo đỏ quyền lực, quyến rũ cùng với 3 nô lệ của cô ấy đang chuẩn bị cho một buổi huấn luyện chơi kim. Một trong 3 tên nô lệ đã được cô chủ ưu ái đâm ngay đầu cu khiến tên nô lệ sung sướng đến mức xuất tinh bằng những chiếc kim nhọn. Trước đó cả 3 đã được trói, đánh và một tên được nhốt vào lồng. Cô chủ làm cho nô lệ xuất tinh vào phút thứ 4:35




28/1/23

ĐỘNG MẠI DÂM (18+)

 Cái động của má Trần vừa thu nạp Yên Nghi con nhỏ coi bộ ngon nước nhìn cơ thể của một cô gái với số đo ba vòng bốc lửa thì ai mà không mê cho được. Cách đây vài tháng Yên Nghi có chia tay người yêu là Lưu Toại Vĩnh, một tên lưu manh, bịp bợm, hám gái. Hắn ta dùng vẻ ngoài đàn ông, bụi bặm ra vẻ từng trải để mê hoặc con gái nhà lành. Ấy vậy mà biết bao nhiêu cô nàng chết mê chết mệt vì hắn mà thao thức, vì hắn mà quên ăn quên ngủ. Yên Nghi cũng không nằm ngoài cạm bẫy đó, một loại cạm bẫy chết chóc làm tan nát bao tâm hồn trong sáng. Vì cái vẻ đàn ông đó khiến các cô gái trẻ mới lớn đặt niềm tin rằng Toại Vĩnh là một hình mẫu lí tưởng, một chỗ dựa vững chắc cho mình. Nào đâu biết được hắn là một kẻ ưa thích bóc bánh trả tiền thậm chí lừa gạt tình cảm, đạt được thân xác của các cô gái, thoả mãn được dục vọng là biến đi không một dấu vết. Toại Vĩnh tập trung vào lối sống buông thả, ăn chơi khiến những cô gái từng đến với hắn chịu một cảm xúc lưng chừng, hụt hẫng.
 Yên Nghi cũng vì thế mà trở nên sắc lạnh cô không còn niềm tin vào lời hứa của bọn đàn ông ăn chơi trác táng. Đối với cô hiện giờ chỉ cần có tiền là sẽ có mọi thứ kể cả có dùng cơ thể ngọc ngà, quí phái hiện tại để đổi lấy giá trị đồng tiền thì Yên Nghi vẫn chấp nhận đánh đổi. Cô chỉ muốn bằng một cách nào đấy kết thúc sự lừa gạt, lăng nhăng của người đàn ông mà cô từng dành hết sự tin tưởng cho hắn. Yên Nghi là một cô gái xinh đẹp với cách ăn mặc gợi cảm. Có thể hình dung phong cách của cô có một chút văn hoá trung hoa xen lẫn một chút tây âu hiện đại. Đôi mắt sáng, to tròn long lanh, kết hợp với sống mũi cao. Yên Nghi còn có cho mình một mái tóc nhuộm màu vàng óng, hoà quyện cùng đôi môi đỏ đậm, làn da trắng hồng tự nhiên. Trông cô lúc nào cũng toát ra một vẻ hấp dẫn mọi người xung quanh. Yên Nghi là một cô gái thích sưu tầm, sở hữu những bộ đồ da bóng đỏ-đen bí ẩn hài hoà. Ngụ ý trong đó là sự quyến rũ, nhiệt huyết, mà không kém phần huyền ảo. Cô quyết định đầu quân vào khách sạn làm 'con gái nuôi' cho má Trần, nói thẳng ra là đi làm gái hay nói một cách thô tục là bán dâm. Ngay cả Yên Nghi cũng không ngờ được rằng ngày hôm nay cô lại phải đi vào con đường này.


 Má Trần sẵn sàng chi trả, tạo việc nhẹ lương cao cho bất kì một bé gái nào. Tiền không là vấn đề miễn là cô bé đó có nhan sắc, chịu chơi, thu hút được khách hàng và có khả năng giữ khách cho bà. Bất kì cô gái nào có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn tiền tiêu vặt hoặc chỉ đơn giản là thử qua cho biết sự đời thì đều có thể liên hệ với má Trần. Tuy nhiên điều kiện đưa ra là mỗi một cô gái phải tạo được giá trị của riêng mình khiến ai nhìn vào cũng thèm thuồng, ao ước, không thử thì thôi thử rồi phải nghiện, nghiện được một lần thì sẽ có lần hai, nghiện rồi thì bỏ làm sao được. Không ít cô bé muốn được trải nghiệm cảm giác làm người lớn là như thế nào, tùy tiện xin vào làm một vài hôm rồi cũng nghỉ ngang vì áp lực, ăn học chưa đến nơi đến chốn, mở mắt ra cứ nghĩ cách nằm không để kiếm tiền thì lấy tiền đâu mà má Trần nuôi mấy bé cho nổi.
  Khách sạn má Trần đang quản lí gồm bốn tầng. Tầng đầu tiên phía ngoài sân là nơi giữ xe đi vào trong sẽ gặp một quầy thu ngân với hai cô tiếp viên trẻ đẹp đứng túc trực bên trong. Tiếp theo đó là năm phòng hát liền kề, một quầy phục vụ tiếp rượu và thức ăn. Trong cùng là phòng của má Trần cùng chồng bà, vốn dĩ họ tạo ra được cơ ngơi vững chắc như này là nhờ một phần chung thủy của chồng má Trần. Bà ta chỉ việc ngồi một chỗ đếm tiền, rồi sắp xếp luân chuyển giữa các cô đào xinh tươi ngày qua ngày. Tất cả  mọi thứ còn lại đều do một tay chồng má Trần gồng gánh. Nếu không một ai nói bà ta đã ngoài bốn mươi thì chắc cũng chẳng ai biết. Vì bà ta nhìn cứ như một cô gái vừa bước qua tuổi xuân xanh, nước da trắng mịm không một nếp nhăn, cơ thể thon thả, cổ má Trần đeo một chuỗi dây chuyền ngọc trai đắt tiền cho thấy bà ta làm ăn rất khấm khá. Góp phần cho sự cãi lão hoàn đồng ấy là do chế độ tập luyện đi bộ mỗi sáng của má Trần cùng với chế độ ăn uống toàn thảo mộc và nước yến thượng hạng nên bà ta mới giữ được nhan sắc như vậy. 
 Để lên tầng trên ta có thể sử dụng thang bộ hoặc thang máy để việc di chuyển thuận lợi hơn. Tầng thứ hai gồm mười phòng chia đều cho mười số khác nhau từ 300 đến 310 với 3 là con số chỉ phòng bình dân, còn 0 đến 10 là số phòng. Tiếp đến tầng thứ ba là 8 phòng trung lưu với số thứ tự là 200 đến 208. Cuối cùng, là dãy phòng cao cấp với 5 phòng xếp liền kề nhau bên trong là các cô gái tuổi còn rất trẻ. Người ta còn gọi là các cô gái tuyển, chỉ những người có tiền mới dám sử dụng dịch vụ đắt đỏ này. Các phòng này được đánh số từ 100 đến 105, phía đối diện có hai phòng, một phòng có các dịch vụ tiện nghi, tiếp rượu riêng và luôn luôn có sẵn dụng cụ cần thiết, các cô gái ở đây sẽ phục vụ tận tình, chu đáo xứng với cái giá mà các vị khách bỏ ra. Đặc biệt số phòng 111 với tấm biển được mạ vàng xung quanh có ánh đèn mờ. Mặt sàn của tầng cao cấp được trải một lớp vải màu đỏ sang trọng, treo trên trần nhà là bộ đèn pha lê lấp lánh. Căn phòng đặc biệt 111 là căn phòng mà má Trần dành riêng cho Yên Nghi, vì cô bé là người giúp má Trần điều hành công việc và tất nhiên Yên Nghi chính là người kiếm ra nhiều tiền nhất cho má Trần. Từ đó Yên Nghi được má Trần ưu ái, danh tiếng của cô được quảng cáo khắp nơi. Người nào muốn đến với Yên Nghi phải đặt cọc trước một khoảng tiền không nhỏ và phải để Yên Nghi sắp xếp được thời gian. Má Trần cho phép Yên Nghi được hoàn toàn kiểm soát phòng số 111 của cô. Yên Nghi được sử dụng căn phòng của cô để qua đêm với khách cao cấp. Nếu họ muốn dịch vụ khác tiện lợi hơn thì có thể thuê Yên Nghi về nhà làm người yêu nhưng cái giá phải trả thì không nhỏ. 
 Ngoài kia màn đêm đã phủ xuống, hàng cây bắt đầu khép những chiếc lá xanh chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Các dãy đèn đường bắt đầu công việc, miệt mài phát sáng rực rỡ suốt cả đêm dài. Ánh đèn pha từ một chiếc xế hộp màu cam thời thượng chiếu thẳng vào cánh cửa kính của toà khách sạn. Ánh sáng đã chói rọi nhưng đôi mắt của má Trần còn sáng hơn. Bà ta thầm nhủ: "tiền đến, tiền đến rồi". Má Trần hớt hải mang vội chiếc dép vào chân, bà ta ra hiệu cho các cô tiếp viên chào đón khách. Từ trên chiếc xế hộp bước xuống là một người đàn ông mặc áo vét lịch sự, tóc ông ta hơi bạc màu. Nhìn má Trần với vẻ nhiệt tình ông ta cảm thấy hài lòng đáp:

- Tôi đến trước một tiếng như lời hẹn. Cảm ơn quí cô đã tiếp đón. Phải chi quí cô đây mà chưa chồng thì Thông Đòn tôi trả gấp ba để được một ngày bên cô (nói đoạn ông cầm một cái thẻ kim loại màu đen quẹt lên cái khe trên máy tính tiền)
- (Má Trần lấy tay che miệng cười làm bộ ngượng ngùng) cái anh này, người gì mà miệng lưỡi ngọt sớt dị đó. Bên em chắc chắn làm anh hài lòng mà anh yên tâm

 Ông Thông Đòn đặt lịch ba ngày ở khách sạn và tất nhiên là phòng của Yên Nghi. Sau cuộc trò chuyện, má Trần đích thân trao vào tay ông Thông Đòn một chiếc chìa khoá. Dắt ông vào thang máy rồi dẫn lên tầng trên. Đến nơi má Trần chỉ vào số phòng 111 rồi dặn dò ông thông cảm chờ đợi thêm một chút. Nơi của má Trần là một nơi làm việc theo qui tắc, thời gian là vàng bạc nên Yên Nghi chỉ phục vụ khách đúng giờ. Ông Thông Đòn vạch tay áo ra một chiếc đồng hồ xem giờ, còn khoảng đôi mươi phút nữa thôi thì người đẹp sẽ đến. Ông ta mở cửa phòng ngồi lên cái ghế xoay cạnh một chiếc bàn giống bàn văn phòng. Trong phòng Yên Nghi toả ra mùi nước hoa dịu nhẹ thoang thoảng, dễ chịu. Có một chiếc giường với bộ chăn ga màu trắng dành cho đêm nay. Đối diện với chiếc giường ngủ là chiếc ghế tình yêu với các đường cong gợn sóng. Phòng của Yên Nghi có đầy đủ mọi thứ cho cuộc ân ái, nhìn đến đây ông Thông Đòn thích thú, ông ngồi tựa lên lưng ghế đôi chân khẽ nhịp theo lời bài hát mà ông đang lẩm bẩm trong miệng. 
 Bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa sau đó một cô gái mặc bộ sườn xám đỏ có hoạ tiết hoa trơn tôn lên chiếc cổ nhỏ gọn cùng một vòng ngực căng tức. Chân cô gái mang đôi giày bốt ngang đầu gối, tay cô cầm một chiếc quạt giấy che miệng tiến lại gần ông Thông Đòn. Yên Nghi gấp chiếc quạt khi khoảng cách đã rất gần, da thịt ngọc ngà của cô dường như đã chạm vào cơ thể của vị khách quí. Cô dùng đôi môi đỏ đậm ngọt ngào hôn lên ngón trỏ và ngón giữa rồi cô đặt nụ hôn ấy lên môi ông Thông Đòn. Ông ta như bị mê hoặc cuốn theo từng hành động của Yên Nghi mà không cần một lời nói. Ông ta vừa ôm lấy Yên Nghi thì cô cuộn tròn trong vòng tay ông ta, ngồi lên đùi ông ta mà thì thầm: "anh ôm người ta chặt quá đấy, thôi đi tắm đi rồi em thưởng". Ông ta nhanh chóng vào nhà tắm cởi bộ đồ trên người rồi hối hả trở ra với một chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Yên Nghi cởi đôi giày màu đen bóng để lộ ra ngoài đôi chân thon thả trắng trẻo. Cô phả một làn hơi ấm lên bộ râu trắng mọc quanh chiếc cằm và ria mép của ông Thông Đòn. Yên Nghi dắt tay ông ta lại chiếc giường cô đẩy ông ấy nằm lên đấy. Đôi tay nhỏ nhắn cởi banh hai đầu khăn tắm sang hai bên Yên Nghi nở một nụ cười mơn trớn, tay cô khều khều miếng da đang nằm vặt vẹo trên bụng ông Thông Đòn, cảm nhận được hơi ấm miếng da chậm rãi bật dậy lộ cái đầu khấc đo đỏ. Ông Thông Đòn sung sướng nhắm chặt mắt rên rỉ. Yên Nghi nhìn con cặc già khú dễ dàng cương lên, cô định vào cuộc luôn vì biết ông ta đã không xuất tinh khá lâu rồi. Ngờ đâu vừa mở cái bao cao su bọc lên đầu cặc thì ông ta không thể kìm chế con cặc nhăn nheo run run lắc qua lắc lại rồi nhanh chóng phóng một bãi tinh trùng lên bụng. Yên Nghi biết được điều đó nên ghì ngay đường mũi tên dưới đầu cặc cho ông ta được một lần khoái cảm. Chắc tại Yên Nghi quá hấp dẫn, nóng bỏng nên chỉ cần chạm nhẹ vào con cặc thì một luồng điện từ đâu giật lên nó khiến xuất tinh. Nhận thấy con cặc nằm im hẳn, Yên Nghi dùng cặp vú căng tròn bên trong lớp áo sườn xám đè lên mặt ông Thông Đòn, ông ta nằm thở hắc, hít thật sâu từng luồng hơi thơm phức từ cơ thể cô gái, dường như cơn khoái cảm vừa rồi đã lấy đi toàn bộ sức lực của ông ta. Yên Nghi dùng một tay cho xuống dưới lay lay lớp da trên đầu cặc, chắc tuổi của ông Thông Đòn cũng sắp đến tuổi già nên con cặc được thoả mãn thì nó xìu lơ. Yên Nghi thấy vậy bèn nũng nịu: 
 
- Ơ kìa anh, người ta chưa làm gì mà đã hư như thế rồi. Nhưng mà người ta có một thắc mắc không biết anh có phiền hay không nữa
- (Ông Thông Đòn véo má của Yên Nghi) cứ hỏi thoải mái, hỏi bất cứ điều gì mà cưng muốn biết
- Ở 'dưới này' của anh có vẻ thiếu thiếu một cái gì đúng không? Theo như người ta biết đó. Thì cái bộ của quí này là một cây hai quả. Còn của anh...
- Chuyện của quá khứ cưng ạ (ông Thông Đòn ngắt lời). Lúc trước vì lối sống không lành mạnh nên anh bị xoắn tinh hoàn ấy mà. Đến bác sĩ thì đã quá muộn, tinh hoàn bị hoại tử nên phải cắt bỏ (ông ta chỉ vào đường xương cá trên da bìu bên phải). Mà Yên Nghi này, hình như phía sau chiếc giường ngủ vẫn còn một phòng nữa phải không? Anh thấy vách tường này không phải là một thiết kế bình thường mà nó giống một cách cửa

 Không nằm ngoài dự đoán của ông Thông Đòn, với con mắt tinh tường ông chỉ cần nhìn sơ qua là có thể nhìn thấy ẩn sau bức tường vẫn còn giấu một cái gì đấy. Yên Nghi nghe đến đây bèn bước xuống đi theo hướng đến vách tường đó chính là cánh cửa bí mật. Cô ta rất nhẹ nhàng đẩy cánh cửa qua một bên. Từ trong phòng có một con chó mực bị nhốt trong lồng, cổ nó đeo một sợi dây da đen bóng được móc vào thanh sắt bên trong. Gặp hơi người lạ con chó cố sủa thành tiếng nhưng miệng nó đã bị đeo một cái rọ nên chỉ có thể phát ra những tiếng gư gư mặt nó thì nhắm đến ông Thông Đòn. Thấy thú cưng đang ra sức phá chiếc lồng Yên Nghi chỉ ngón tay vào con chó cô trừng mắt quát nó một tiếng. Con chó liền im ru rú nằm cuộn tròn với cặp mắt mở to sợ hãi nhìn Yên Nghi. Cô đã nuôi con chó đó từ khi được má Trần cấp cho một căn phòng riêng để cô tâm sự với nó, chăm sóc cho nó, cho nó ăn uống rồi tắm rửa cho con chó đều do một tay Yên Nghi làm, chủ yếu là khi làm như vậy cô có được cảm giác thoải mái. Không gian này được thiết kế theo lối bạo dâm, ngoài chiếc lồng sắt nhốt con chó thì ngay giữa vách tường có một cái giá treo hình chữ X cùng màu với chiếc ghế tình yêu, tiếp theo đó là một dãy dài các loại roi da, kế bên là chiếc lồng sắt cỡ lớn vừa đủ cho một người ở trong. Căn phòng của Yên Nghi là căn phòng duy nhất có các dụng cụ này, giữa ranh giới của sự sung sướng và nỗi đau nhục nhã chỉ cách nhau một vách tường. Vừa mới thấy một căn phòng bình thường với ánh đèn sáng trưng thì sau khi toàn bộ căn phòng lộ diện bí mật bên trong làm cho không khí bổng trở nên ma mị lạ thường. Sự mới mẻ và phong cách thoáng đãng là thứ làm nên giá trị của Yên Nghi. Ông Thông Đòn sau khi quan sát khung cảnh trong căn phòng này liền gật gù thích thú mà thốt lên: "anh thấy cưng rất thú vị đó Yên Nghi". Điều đó là đương nhiên, những người đàn ông khi trước đến với Yên Nghi đều tỏ ra bất ngờ như được cô dẫn dắt vào một thế giới hoàn toàn khác. Yên Nghi cung cấp một loại hình dịch vụ bán dâm tùy theo mức độ chịu đau của khách. Không phải tự dưng mà khi ở bên Yên Nghi các vị khách phải trả một cái giá cao đến vậy. Cô còn xem sức chịu đựng của khách nặng nhẹ đến đâu mà chọn lối chơi cho phù hợp. Yên Nghi nháy mắt với ông Thông Đòn: "anh có muốn thử không?". Ông ta không nói gì cả chỉ gật đầu, Yên Nghi biết ông ta đã chấp nhận bèn trói hai tay hai chân ông ta lên cái giá hình chữ X. Ông Thông Đòn cũng đã không còn trẻ nữa, đầu hai thứ tóc nhưng vẫn ở như vậy chứ không chịu lấy vợ. Chắc ông ta sợ nếu lấy vợ rồi để cô ấy biết rằng mình chỉ còn một trứng dái thì cũng kì. Thôi thì cứ ở một mình, khi nào hứng lên thì lại đi tìm gái giải quyết cho khuây khoả qua ngày. Yên Nghi lựa lấy một cây roi da dài khoảng một sảy tay cô quất nhè nhẹ lên chiếc bụng ngấn mỡ của ông Thông Đòn cho ông làm quen với cơn đau. Sau đấy cô quất thêm vài cái lên ngực lên hai núm vú của ông ta. Ông Thông Đòn tuy là có đau nhưng cơn đau bổng biến thành sự kích thích râm rang chạy khắp tứ chi của ông ta mà không thể nào chống trả. Trong lúc quất roi bộ ngực của Yên Nghi bóng loáng sau lớp áo nhấp nhô lên xuống đầy gợi cảm. Ông Thông Đòn nhìn thấy mà không kìm được ham muốn con cặc nhăn nheo bổng chốc cương lên. Tuy không cương lên được hết cỡ nhưng chỉ cần thấy nó giật nhẹ lại khiến cho Yên Nghi thích thú. Cô dùng cây roi trên tay quất nhè nhẹ trên thân cặc làm ông Thông Đòn rên lên từng tiếng đầy khó khăn. Ông ta xuất tinh khi Yên Nghi vừa đưa tay lên sục cặc cho ông. Một bãi nước nhớt với một ít vệt trắng đụt làm ướt tay Yên Nghi. Cô lắc đầu chê ông Thông Đòn sao lại yếu đến thế. 
 Cuộc chơi chỉ kéo dài được vài phút nữa thì đến giờ đi ngủ. Yên Nghi cởi trói cho ông Thông Đòn, một vết hằn đỏ hai bên cổ tay ông ta, vừa rồi có lẽ Yên Nghi trói ông ta hơi chặt. Yên Nghi dìu ông Thông Đòn lên giường ngủ quấn cái khăn lên vùng bẹn của ông ta, đắp chăn cho ông ta. Cô kéo cái chăn đắp lên người ông Thông Đòn, Yên Nghi ngồi phía trên vuốt mái tóc của ông Thông Đòn để ông ta dễ chìm vào giấc ngủ
 Gần nữa đêm, Yên Nghi rón rén mở vách tường, cô còn đoái người lại xem hành động của mình có làm vị khách kia thức giấc hay không. Mọi thứ dần trót lọt cô quyết định làm một việc mà những ngày trước cô không có thời gian để làm. Yên Nghi sẽ thiến con chó mực vì theo những gì cô tìm hiểu việc triệt sản một con thú cưng sẽ giúp nó mau ăn chóng lớn, con vật cũng sẽ ngoan hơn dạy bảo dễ hơn. Vẫn mặc bộ sườn xám trên người, không vội thay vì thời gian mà ông Thông Đòn đặt để ở bên Yên Nghi tận ba ngày. Cô có thể ngủ đến giờ trưa chỉ cần phục vụ ông ta chủ yếu vào ban đêm còn ban ngày đã có các cô gái khác chăm sóc. Nhìn con chó vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi Yên Nghi xoa đầu an ủi nó, kéo sợi dây buộc cổ cho con chó áp sát vào cái lồng sắt. Một bên đùi của con chó nhô ra cái lồng, Yên Nghi liền nắm bắt thời cơ chích một mũi thuốc gây mê vào đùi con chó mực, chừng năm phút sau con chó ngất đi. Yên Nghi mở lồng sắt kéo con chó ra ngoài cô cố dùng sức bê nó lên cái bàn kim loại gần đó. Đặt con chó nằm nghiêng sang một bên trên chiếc bàn lạnh lẽo, cô trói tay con chó sát vào nhau, Yên Nghi trói chân con chó bằng cách tương tự. Con chó mực như mơ thấy một điều gì đó nó thè lưỡi ra ngoài trong lúc mê man. Yên Nghi dùng điện thoại quay lại rõ người cô cùng đôi tay đang xoa bóp trứng dái của con chó. Cô đeo đôi găng tay màu trắng dùng một cây dao mổ thật bén, lưỡi dao màu xám mỏng toeng. Yên Nghi bắt đầu rọc lên phần da bìu dái sẫm màu của con chó hai trứng dái nhảy vọt ra ngoài được giữ lại bởi cuốn dái dài thòn. Yên Nghi đã chờ đợi để làm việc này từ lâu nên cô hớn hở lắm. Lẽ ra cô đã thiến nó từ lâu rồi nhưng lúc đấy Yên Nghi vẫn còn nhát tay vì chưa có kinh nghiệm. Giờ thì không chỉ là con chó mà nếu có là trứng dái người thì cô ta vẫn sẽ thiến như thường bằng những đường dao điêu luyện. Mặt Yên Nghi đỏ ửng lên vì cô đang tưởng tượng một ai đó đang nằm ở trên bàn mổ chứ không phải con chó. Nước lồn cô tứa ra trong chiếc quần lót lọt khe, nếu cứ kéo dài thời gian thì sẽ khiến cô kích thích thêm nên Yên Nghi sẽ thiến con chó nhanh nhất có thể. Cô buộc cho con chó một sợi thun y tế lên mỗi bên dây cuốn của trứng dái. Hai trứng dái của con chó đánh đu qua lại nhìn vui mắt. Yên Nghi nâng hai trứng dái lên lau cho khô máu ở trên, hai quả dái trắng đục hiện ra. Yên Nghi thả một quả dái xuống rồi cô dùng dao mổ cắt vào đoạn cuốn dái bị buộc thun. Trứng dái bị cắt được Yên Nghi cho vào một chiếc lọ có nước bảo quản. Trứng dái bên kia cũng như vậy Yên Nghi nâng nó lên rồi cắt ngay chỗ dây thun một cái ngọt sớt. Cô khâu lại vết cắt cho con chó mực rồi bê nó bỏ vào cái lồng sắt, ngày mai khi nó thức dậy không biết con chó sẽ có cảm giác như thế nào nữa. 
 Ông Thông Đòn đứng phía sau cánh cửa lén chứng kiến mọi chuyện, ông mở mắt to quan sát từng hành động mà Yên Nghi làm. Trong mắt ông Thông Đòn lúc ấy Yên Nghi rất xinh đẹp, tim ông đập nhanh như có điều gì thôi thúc, ông chú tâm nhìn vòng một to tròn, đôi mông căng phồng gợi cảm của Yên Nghi lúc thiến con chó mọi thứ như in sâu vào mắt ông ta. Yên Nghi quay người lại trở ra để đóng vách tường, ông Thông Đòn thấy thế vội vã chạy nhanh vào chiếc giường vờ như ông chưa thấy gì cả. Yên Nghi đứng cạnh bàn trang điểm cởi bỏ hộ sườn xám, nội y ren đen che cặp vú mọng nước cùng chiếc quần lót giữa khe lồn hấp dẫn. Cô giữ cơ thể quyến rũ ôm lấy ông Thông Đòn ngủ một giấc đến sáng. Ông Thông Đòn không thể ngủ được con cặc cứ cách một lát là lại cứng lên khi ông ta suy nghĩ đến cảnh con chó mực bị Yên Nghi thiến rồi xìu xuống. Hành động cứ lặp đi lặp lại suốt đêm khiến ông Thông Đòn nằm trằn trọc một hồi lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ. Cộng với cơ thể mềm mại, ấm áp của Yên Nghi đang áp sát vào người khiến ông Thông Đòn không thể kìm chế được cơn nứng. Yên Nghi tay để vào con cặc mềm nhũng của ông ta chờ nó không còn cương lên nữa vì ông Thông Đòn đã chìm vào giấc ngủ sâu. Yên Nghi nhẹ nhàng trói hai tay ông ta bằng sợi dây thừng nhỏ lên hai góc giường phía trên. Cô kéo cái chăn đang đắp trên người ông Thông Đòn, hai tay mở cái khăn trắng sang hai bên. Ông ta giờ đây trần chuồng trước mặt Yên Nghi, như con heo đang chờ chọc tiết. Hơi lạnh tràn vào khiến cơ thể trung niên run lên. Yên Nghi ngồi lên mặt cho ông Thông Đòn dùng hơi thở làm ấm cái lồn của cô ta. Trong tư thế đó Yên Nghi dùng một cái bàn kẹp, gồm hai tấm kính trên dưới bốn góc bàn kẹp có bốn con ốc vặn, giữa hai tấm kính này có một cái lỗ khá to. Cô trồng miếng dưới xuống quả trứng dái bên dưới, miếng kính còn lại cô trồng lên lớp da cặc thiếu sức sống để nó ép lấy quả trứng dái ở giữa, chịu tác động mạnh con cặc từ từ được bơm máu mà dựng lên. Yên Nghi vặn siết từng con ốc trên cái bàn kẹp. Cảm nhận được cơn đau nhói phía dưới cùng một cảm giác nặng trĩu trên mặt, ông Thông Đòn mở mắt nhìn xuống. Có một cặp mông đang đè lên mũi ông ta khiến làn hơi thở bị kiểm soát. Thoáng chốc Yên Nghi nhóm đít cho ông ta được hít thở không khí rồi cô lại ngồi lên. Ông Thông Đòn đau đớn la lên khi Yên Nghi siết cái bàn kẹp. Yên Nghi trượt xuống ngồi lên ngực cho ông Thông Đòn thoải mái rên la: "Yên Nghi làm gì đó, bể dái anh, bể dái anh bây giờ". Cô nghe tiếng rên đau đớn lại càng siết bốn con ốc, khi hai miếng kính của cái bàn kẹp gần chạm vào nhau Yên Nghi cúi người xuống cho khe ngực hiện ra trước họng cặc đang cương cứng tột độ. Yên Nghi như đang trêu đùa ông ta: "con cặc này đã cương lên hết mức rồi đúng không, nó còn cứng hơn lần đầu người ta chạm vào nữa". Ông Thông Đòn không chịu nổi nữa ngữa cổ rên rỉ, tay ông ta gồng cứng lên nhưng bất lực với hai sợi dây trói. Yên Nghi dùng tay trái bóp vào đầu cặc, tay phải cô điểu khiển ngón cái và ngón trỏ bóp cho cái bàn kẹp khép lại gần như chạm vào nhau. Quả trứng dái cuối cùng của ông Thông Đòn bị ép dẹp lép, chịu một áp lực quá mạnh nó phóng ra toàn bộ tinh trùng hoà cùng một ít máu qua đầu cặc thâm xì. Tinh trùng đặc quánh dồn dập bắn lên khe ngực của Yên Nghi. Ông Thông Đòn bắn được ba bốn lần kiệt sức nằm thở dốc khó khăn. Yên Nghi vẫn chưa tha cho ông ta, cô đi vào phòng trong kéo vách tường lấy ra một bộ dụng cụ. Lúc Yên Nghi nhổm lên một vũng dâm thủy làm ướt cả ngực của vị khách. Cô mở cái bàn kẹp giữa bìu dái, Yên Nghi lấy dao mổ trong chiếc hộp dụng cụ cô thay một cái lưỡi khác nhúng nó qua thuốc sát trùng. Một tay Yên Nghi kéo bọc dái, một tay cô đưa lưỡi dao lên đó nhấn nhẹ nó xuyên qua lớp da. Dịch thể hồng hào trào qua vết cắt, bìu dái trống trơn chỉ còn lại dây dẫn tinh cùng lớp da trứng dái màu trắng. Yên Nghi đưa lưỡi dao sát vào dây dẫn tinh rồi cắt xoẹt qua một cái, tay kia cô hứng lấy toàn bộ từ dây dẫn nối với lớp da bên ngoài trứng dái. Một dòng nước nhơn nhớt dính trên tay Yên Nghi cô đặt nó xuống đất rồi dùng chân chà đạp đến khi nó khô thì thôi. Ông Thông Đòn nhìn trơ trơ vào hành động của Yên Nghi, ông cố thoát ra để ngăn cản cô ta nhưng không thể. Nước mắt nước mũi của ông Thông Đòn lem luốc trên mặt: "mày làm gì tao thế này hả, tao có kêu mày làm như vậy đâu". Yên Nghi chỉ nhếch mép cười nhưng cô phải hoàn thành công việc của mình, cô khâu lại vết cắt trên bìu dái cho vị khách kia. Vừa khâu cô vừa gật đầu công nhận, trứng dái của ông Thông Đòn quá to dù chỉ còn một trứng nhưng tinh trùng bên trong rất nhiều. 
 Vết cắt đã khâu xong để lại trên ga giường màu trắng một vết máu màu đỏ, Yên Nghi cởi trói cho ông Thông Đòn. Ông ta toang chụp lấy tay của cô gái, định vung tay để dạy cho cô một bài học. Yên Nghi phản kháng vội thò tay vào trong hộp dụng cụ cô chộp nhanh cây súng điện dí nó vào bắp chân ông Thông Đòn. Luồn điện vô hiệu hoá hành động của ông ta, nó khiến ông ngã xuống đất một cách nặng nề. Cú ngã động vào vết thương dưới bìu dái khiến nó chảy máu. Ông Thông Đòn lấy tay bóp lấy vết thương để ngăn cơn đau lại, mặt ông ta nhăn nhó khổ sở. Yên Nghi đã ngăn cản được hành vi bạo lực của ông ta. Cô ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế bên trong căn phòng ma mị kia như một nữ thần. Ông Thông Đòn đang phải hứng chịu một cơn đau giày vò phía dưới, tuy nhiên từ bên trong ông lại có một cảm giác thích thú, mãn nguyện đối lập với hình ảnh bên ngoài. Nhưng vì muốn giữ thể diện không thể để một con bé làm một việc sỉ nhục mình được ông ta quấn cái khăn che con cặc mềm èo cùng da bìu trống trơn, ông ta gọi cho má Trần. Chỉ vài phút sau có hai cô gái hộ tống má Trần vào phòng Yên Nghi để giải quyết vấn đề. Cánh cửa phòng vừa mở ra, ông Thông Đòn quát lớn:

- Em coi lại cách hành xử của con bé kia đi. Nó làm anh không thể nào chấp nhận được (ông ta chỉ vào vị trí mà Yên Nghi đang ngồi)
- (Má Trần nhìn vào vết máu khô trên ga giường) mới ngày đầu tiên mà có gì khổ sở vậy anh. Vẫn còn hai ngày nữa, từ từ mà hưởng thụ. Nhiều người muốn được như anh mà không được ấy chứ. (Má Trần bên vực Yên Nghi). Con bé ngon nghẻ thế kia cơ mà. Thôi thử một lần cho biết đi anh ạ, anh cũng lớn tuổi rồi đâu cần xài cái đó làm gì
- Các cô làm ăn như thế đó hả? Con bé kia nó cắt ... trứng của tôi. Đấy là xâm phạm cơ thể người khác. Tôi sẽ kiện các cô (ông ta tức tối)
- (Má Trần ghé sát tai ông Thông Đòn) một là cưng chấp nhận sống như vầy với những ngày còn lại. Hai là chuyện cưng bị gái thiến sẽ bị truyền đi khắp nơi. Đây là động mại dâm đã hoạt động rất lâu với các hình thức bạo dâm cực nặng. Cưng đòi kiện sao? Vô ích

 Má Trần cùng hai cô nhân viên che miệng cười khúc khích họ đóng cửa phòng của Yên Nghi rồi trở lại công việc. Ông Thông Đòn ngậm ngùi nhìn đống dây dái bầy nhầy của mình dưới sàn. Ông ta ngã bịch xuống không còn chút sức lực nào. Yên Nghi từ trên ghế tiến lại gần ông ta, cô đeo một cái vòng cổ cùng một sợi dây da lên người ông Thông Đòn. Dắt ông ta vào chiếc lồng sắt cạnh chiếc lồng của con chó mực bị thiến, Yên Nghi ra lệnh: "hai ngày còn lại bắt buộc cưng phải sống trong cái lồng này. Sau này có nhớ người ta thì quay lại đây. Ngoan người ta thưởng cho. Giới thiệu được cho người khác đến đây thì người ta lại càng thích đó, biết chưa". Yên Nghi cười đắc thắng, không ngờ sau khi bị thiến ông Thông Đòn từ một người đàn ông chững chạc bổng trở thành một tên nô lệ tuân theo mọi lời sai khiến của Yên Nghi. Trong vòng hai ngày, Yên Nghi tập cho ông ta biết cách thoả mãn bằng tuyến tiền liệt cô liên tục dùng cặc giả đâm vào lỗ đít ông ta. Con cặc ông ta dần teo lại không thể cương cứng thêm một lần nào nữa. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ông Thông Đòn đã bị Yên Nghi thuần hoá. Ông ta không những không trách Yên Nghi mà còn cảm ơn cô vì đã làm ông kích thích đến như vậy, một cảm giác mà ông ta chưa bao giờ có được. Hết hạn ba ngày ông Thông Đòn vui vẻ chào má Trần rồi ra về phần thưởng của ông là chiếc vòng cổ được Yên Nghi gói gọn lại trong một cái hộp giấy nhỏ, cô còn buộc cho nó một cái nơ màu xanh phía trên.

 Ngày qua ngày tiếng tăm của má Trần càng lúc càng vang dội. Vẻ ngoài hào nhoáng của khách sạn thu hút những chàng trai trẻ thích ăn chơi cho tới những người đàn ông trung niên lắm tiền. Mang tiếng là khách sạn nhưng điểm nhấn khiến công việc ở đây đông khách không phải cho thuê phòng ngủ qua đêm mà là dịch vụ bán dâm phong phú hoạt động ngầm bên trong. Thanh niên trai tráng lại càng bị hấp dẫn, một người với vóc dáng vạm vỡ ghé lại trên chiếc xe bốn bánh màu trắng. Anh ta có nước da ngăm cùng vòm ngực chắc nịch, nó căng tới nổi khiến người khác nhìn vào mà tưởng như hàng cúc áo sắp bung đến nơi. Đó là Văn Thực anh ta cũng muốn đến trải nghiệm mặc dù đã có một người bạn gái toàn tâm toàn ý bên cạnh anh ta, chăm sóc cho anh ta từng chút. Sẵn chuyến đi công tác xa nhà Văn Thực tận dụng khoảng thời gian này ghé khách sạn của má Trần qua đêm một hôm. Anh ta không đi một mình nhưng có đi cùng một đồng nghiệp khác. Chuyến công tác đã hoàn thành nên cả hai rủ nhau đi thư giãn một chút cho khỏi áp lực công việc. Sau chuyến này Văn Thực sẽ phải nghỉ ở nhà một tuần để có thời gian chuẩn bị cho dự án mới. Cả hai người đàn ông đến quầy tiếp khách, họ cung cấp thông tin cá nhân rồi phân vân lựa chọn một căn phòng ưng ý cho riêng mình. Văn Thực nhanh nhẹn bắt chuyện với cô nhân viên đứng trong quầy: "anh rất thường hay đến đây, nhớ anh không?". Cô nhân viên khoái chí tủm tỉm cười. Thấy thế anh ta nhìn chăm chăm vào cô gái, tiếp lời: "hồi trước anh có khuân đồ cho má Trần nên chắc bà ta cũng biết anh mà đúng không? Khéo khen cho cách lựa người của má Trần, sao lại có thể chọn được một cô gái xinh như thế chứ". Mặt cô nhân viên ngại ngùng đỏ ửng lên hai bên má, cô ta cúi mặt để che đi sự xấu hổ. Đồng nghiệp của Văn Thực dùng cùi chỏ khều nhẹ vào tay anh ta một cách thích thú. Cô nhân viên đưa cho anh tấm thẻ giảm giá phòng đặc biệt, hôm nay giá phòng cao cấp 111 được giảm một nữa. Cơ hội này sao bỏ qua được, phòng cao cấp chắc chắn anh ta sẽ được chăm sóc kĩ càng mà gái lại ngon, không suy nghĩ thêm Văn Thực chốt ngay phòng ấy. Còn về phía anh đồng nghiệp anh ta vẫn còn đang lưỡng lự giữa phòng trung lưu và phòng cao cấp. Rất tiếc là chỉ có duy nhất phòng của Yên Nghi mới có khuyến mãi này. Suy nghĩ một hồi cùng với sự nôn nóng hối thúc của Văn Thực anh đồng nghiệp chọn luôn phòng cao cấp phía đối diện với phòng của Văn Thực. Dù sao chuyến làm ăn vừa rồi cũng thuận lợi nên cứ ăn chơi cho thoả thích. 
 Văn Thực cùng đồng nghiệp của mình vào thang máy dẫn lên tầng cao cấp. Anh đồng nghiệp vào số phòng 104, trong đấy một cô gái mặc đồ trông khá lấp lánh nghênh đón anh ta. Anh đồng nghiệp này liền cởi bỏ bộ đồ nực nội trên người gồm áo sơ mi, quần tây. Anh lao vào ôm lấy cô gái rồi hôn hít sờ soạng một cách thèm thuồng. Cô gái đẩy anh ta nằm ngữa ra trên giường cô lột lớp áo mỏng bên ngoài làm lộ ra bộ đồ lót lưới bên trong đang hằn lên người cô những ô vuông kết hợp với làn da trắng trẻo rất gợi cảm. Cô gái muốn tăng thêm phần hấp dẫn liền cởi cặp kính trên mắt của anh ta, cô dùng một cái khăn đen bịt mắt anh ta lại. Cô gái banh cái lồn sang hai bên nước dâm nhễu lên đầu cặc đang căng bóng của vị khách, cô gái chầm chậm ngồi lên nhúng nhịp nhàng trên con cặc của anh ta. Vừa nhúng cô sử dụng cây roi với nhiều lớp da tua tủa quất lên cơ thể mũm mĩm của vị khách. Lúc cô gái dập lên con cặc nghe rõ tiếng 'phạch phạch' phát ra khi hai cơ thể ma sát vào nhau. Căn phòng trở nên nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
 Cùng lúc đó bên phòng của Văn Thực, Yên Nghi chỉ mới khởi động cô nằm trên bắp tay của chàng trai. Tiếp đón anh ta bằng cơ thể ngọc ngà ẩn sau bộ đầm ngủ mỏng loét xuyên thấu, có thể thấy rõ lớp nội y màu đỏ đang lấp ló bên trong. Yên Nghi gác một bên đùi trắng phao lên trên chiếc bụng săn chắn của Văn Thực. Cô nghịch ngợm cọ chiếc đùi của mình qua lại giữa các khe múi của chàng trai. Văn Thực đê mê rên rỉ trước sự cám dỗ của Yên Nghi. Trước mắt anh ta là một cô gái xinh đẹp, quyến rũ anh ta từng giây từng phút. Con cặc anh ta bật lên cứng ngắt, đùi của Yên Nghi cứ cọ lên cọ xuống chạm vào con cặc bé tí đang cố cương lên hết mức. Con cặc bắt đầu nhả từng sợi tơ nhớt dính lên đùi của Yên Nghi. Cô ta nắm lấy con cặc nhỏ xíu, xoa nhẹ lên đầu cặc, Yên Nghi lần xuống gốc cặc rồi cô tuốt lên. Cô ta dùng sức sục lấy con cặc của Văn Thực lên xuống đều đặn với một lực vừa phải. Cơn kích thích làm Văn Thực khẽ rên nhẹ. Giọng nam trầm càng khiến cho Yên Nghi sục cặc mạnh hơn. Sục con cặc được một lúc, Yên Nghi dừng lại chưa vội cho chàng trai xuất tinh. Khách tìm đến tầng cao cấp toàn ưa chuộng lối chơi bạo dâm. Yên Nghi không ngại ngần mở điện thoại bật một đoạn phim cho Văn Thực xem: "anh có muốn biết cách hoạt động trong phòng này không? Người ta sẽ lấy đi sự tự do của anh đó". Nói dứt lời Yên Nghi tiếp tục sục con cặc của Văn Thực vừa vặn trong tay. Anh ta dùng một tay xoa nắn bầu vú của Yên Nghi, một tay chăm chú cầm chiếc điện thoại xem đoạn phim mà Yên Nghi đưa cho anh. Nội dụng phim xoay quanh một cô gái cùng một người đàn ông đang bị trói áp sát vào tường. Cô gái dùng một cây roi mây quất lên lưng lên mông của người đàn ông. Sau cùng cô gái chạm vào con cặc của người đàn ông sục nhẹ vài cái làm ông ta xuất tinh. Văn Thực mãi mê với đoạn phim, anh ta định lướt xem đoạn phim kế tiếp thì đột nhiên cảnh một con chó mực xuất hiện. Nó bị trói lại trên bàn mổ rồi một cô gái rất giống Yên Nghi cầm dao mổ rọc từng đường trên dái của con chó rồi cắt bỏ. Văn Thực liếc nhìn xuống Yên Nghi, cô vẫn tập trung sục cặc cho anh ta nên không để ý anh ta đang xem gì. Văn Thực cố nghiêng điện thoại để cô gái không thấy những gì mình đang xem. Anh ta rõ ràng đang bị kích thích, khi đến cảnh hai trứng dái con chó dần bị cô gái cắt đi Văn Thực bắn một trào tinh mạnh bạo lên tay của Yên Nghi đặc sệt, nóng hổi. Văn Thực đạt được khoái cảm rướn người lên theo sự sung sướng, anh ta phát ra những tiếng rên rỉ trầm ấm. Yên Nghi sục con cặc nhẹ lại đến khi nó mềm nhũng trên tay thì cô buông ra. Cô ta dùng một chiếc khăn trắng lau bãi tinh nhớt nháp trên tay rồi với lấy chiếc điện thoại mà chàng trai đang cầm. Văn Thực hốt hoảng định lướt sang đoạn phim vừa rồi nhưng Yên Nghi nhanh quá phát hiện anh vừa xem đoạn phim thiến chó. Văn Thực không biết nói gì, anh ta ấp úng: "anh lỡ tay quẹt ngang đoạn phim này ấy mà". Yên Nghi nhìn vào màn hình điện thoại một lúc rồi cô nhìn Văn Thực. Anh ta vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, dần lấy lại sức chuẩn bị hiệp hai. Văn Thực bế bổng Yên Nghi đặt người cô nằm sấp lên chiếc ghế tình yêu uốn lượn, ngực cô áp sát lên cái gò phía trước, mông cô gái chổng ngược ra sau. Văn Thực lấy trong ví một cái bao cao su hương dâu, anh luốn cuốn đeo nó lên con cặc của mình. Con cặc không quá to nên anh ta đeo vào rất nhanh chóng. Túm tóc Yên Nghi gom gọn lại trên tay trái, Văn Thực kéo cái quần lọt khe sang một bên bằng tay phải, đứng ở cái gò phía sau anh ta đè con cặc xuống rồi xóc nó vào lỗ lồn đang chảy ra dòng dâm thủy bôi trơn cho hành động của anh ta. Văn Thực nhấp nhẹ vài cái cho cái lồn làm quen rồi anh ta tăng dần tốc độ. Văn Thực dùng hết sức nhấp mạnh vào cái lồn ấy. Cơ thể trắng trẻo gợi cảm của Yên Nghi kết hợp cùng làn da mềm mại, tiếng rên rỉ nữ tính làm Văn Thực càng thêm hưng phấn. Cái lồn đang ôm sát khít rịt vào con cặc, Văn Thực không chịu nổi nữa tinh trùng từ con cặc bắn xối xả vào cái lồn của Yên Nghi, nước dâm của cô gái làm trôi tuột cái bao cao su khi Văn Thực rút con cặc ra ngoài. Yên Nghi gồng cứng người đón nhận cơn khoái cảm. Đã lâu rồi Yên Nghi chưa được sướng đến như vậy. Văn Thực bế Yên Nghi từ chiếc ghế tình yêu quay trở lại chiếc giường ngủ, dường như cô gái đã dùng hết sức đón nhận từng đợt khoái cảm mà Văn Thực mang đến. Yên Nghi thả lỏng cơ thể mặc cho thân xác đàn ông rắn chắc kia muốn làm gì tiếp theo cũng được. Văn Thực tuy rất thích cơ thể ngọc ngà của Yên Nghi nhưng sợ ảnh hưởng đến bạn gái ở nhà nên anh vẫn phải đeo bao cho an toàn. Giải toả được cơn nứng, Văn Thực đặt Yên Nghi lên bắp tay, anh nghiêng người chạm con cặc ướt át vào hông của cô gái. Đầu Văn Thực tựa vào đầu của Yên Nghi, tay còn lại anh kéo chăn rồi đặt lên gò mu với chỏm lông mỏng của cô gái. Cả hai sung sướng chìm vào giấc ngủ.
 Chỉ mới tờ mờ sáng thôi nhưng cả hai cá thể như hiểu được ý nhau. Họ mở mắt cùng một lúc, đi đánh răng cùng với nhau. Họ cùng trở lại chiếc giường kể nhau nghe về những câu chuyện của bản thân. Trước giờ ra về Văn Thực ngỏ lời tỏ ý hẹn gặp lại Yên Nghi vào một ngày khác, anh ta nịnh nọt: "eo ôi con gái nhà ai mà xinh quá, nhìn Yên Nghi cuộn tròn vào tay anh như bé mèo con vậy đó. Anh chỉ muốn được che chở cho Yên Nghi mãi như vậy thôi". Anh ta ôm siết vào người cô gái, Văn Thực hôn lên má rồi anh lần xuống cổ, xuống bả vai nhỏ nhắn của Yên Nghi mà tận hưởng mùi thơm. Anh ta hớn hở nắn bóp hai bầu ngực mềm mịn, Văn Thực thì thào: "bạn gái anh sống khá thoáng, cô ấy sẽ rất vui nếu Yên Nghi đồng ý qua nhà anh". Mặc cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên: "vậy thì anh phải trả gấp đôi cho người ta đó, nói đi anh muốn chơi như thế nào?". Văn Thực biết cô gái đã chấp nhận cuộc chơi anh ta trả lời Yên Nghi với giọng vui sướng: "ngày mai Yên Nghi qua nhà anh rồi chúng ta sẽ ân ái nhau trước mặt bạn gái anh". Yên Nghi không nói gì thêm, cô chỉ gật đầu ra hiệu đồng ý. Ít phút sau, Văn Thực cùng với anh đồng nghiệp ra quầy tính tiền, họ cùng nhau lên chiếc xe bốn bánh. Văn Thực đạp ga chở người đồng nghiệp về nhà, họ hẹn nhau gặp lại vào một ngày khác.
 Dừng trước sân nhà rộng lớn là chiếc xe bốn bánh màu trắng, nhận thấy Văn Thực đã về cô bạn gái từ trong nhà đứng nép vào cửa nhìn Văn Thực từng bước đi vào trong nhà. Mô La, bạn gái của Văn Thực chào đón anh trở về với dáng người hút mắt. Cô ấy là một người bạn gái chu đáo. Mái tóc màu bạc dài ngang vai, cô mặc một chiếc áo thun ôm hằn nội y bên trong kết hợp cùng chiếc quần ngắn nóng bỏng. Văn Thực ôm ấp cô bạn gái vào lòng, anh ta hôn lên trán cô ấy điều mà anh đã làm trước đó với Yên Nghi. Văn Thực mở thoáng các cánh cửa sổ trong nhà, từng cơn gió thiên nhiên mát mẻ tràn vào trong khiến căn nhà tươi mới, Văn Thực hít thật sâu tận hưởng không khí dịu nhẹ. Anh lặp lại hành động ngày hôm qua ở khách sạn của má Trần trong vô thức. Thân xác anh tuy ở với Mô La nhưng tâm trí lúc này chỉ nghĩ đến Yên Nghi. Cảm giác này thật là tồi tệ mà, tại sao anh lại muốn có mối quan hệ mập mờ giữa hai cô gái, một bên là người yêu, một bên chỉ là gái qua đường. Tuy là một người sống thoáng nhưng nếu Mô La biết Văn Thực thích Yên Nghi hơn cô thì chắc chắn Mô La sẽ rất buồn. Vừa rồi Văn Thực còn hẹn Yên Nghi đến nhà và đã đặt cọc cho cô ta một nữa số tiền. Mô La cho phép anh quan hệ tình dục với một cô gái khác nhưng đó chỉ là thân xác bên ngoài, mọi thứ kết thúc anh ta phải trở về trung thủy bên Mô La. Văn Thực vồ lấy cô bạn gái, anh để cánh cửa phòng mở toang ra mà không cần đóng lại vì bây giờ xung quanh nhà không có ai ngoài hai người. Anh ta lướt đôi tay xuống eo, cởi chiếc áo thun trên người Mô La cặp bưởi tròn trịa lộ ra. Văn Thực nâng cặp vú lên, úp mặt vào giữa khe ngực hít lấy không khí thơm phức, con cặc anh ta vừa mới cứng lên sau lớp quần thì tiếng chuông ngoài cửa vang lên. Thấy Văn Thực đang trong tình huống khó xử không thể tiếp khách nên Mô La ra ngoài mở cửa. Một chiếc xe tắc xi chạy đi để lại trước cửa nhà Văn Thực một cô gái mặc chiếc áo khoác màu xám dài trệ xuống đầu gối, thứ Mô La có thể quan sát rõ là cặp chân thon dài của cô gái. Cô ta theo sự dẫn dắt của Mô La tiến vào trong nhà. Văn Thực có thông báo trước cho Mô La là sẽ có một vị khách ghé chơi, đó chính là Yên Nghi. Mô La có một sở thích là nhìn bạn trai mình đụ một cô gái khác trước mặt mình. Để làm hài lòng bạn gái, Văn Thực đã thuê Yên Nghi với một cái giá khá đắt. Yên Nghi vừa bước vào trong phòng của hai người cô đề nghị: "bây giờ trước khi nhập cuộc chị phải trói cưng lên trước". Yên Nghi mở túi xách lấy ra một sợi dây thừng màu đỏ mềm mại trói lên người Mô La trước sự chứng kiến của Văn Thực. Cô ấy lúng túng chưa kịp định hình có chuyện gì thì thấy đau nhói vùng bẹn, Yên Nghi trồng sợi dây vào cổ của Mô La rồi luồn nó giữa khe lồn vòng ra sau, trói hai tay của Mô La ép sát vào nhau. Yên Nghi dùng một sợi dây khác trói từ cặp đùi trắng ngần xuống cổ chân. Phần cô gái đã xong giờ đến Văn Thực, Yên Nghi cởi chiếc áo khoác sang hai bên cho Văn Thực nhìn thấy bên trong. Trên người Yên Nghi lúc này chỉ có đồ da bóng, từng sợi dây da kết hợp hài hoà với làn da trắng của cô. Bộ ngực của Yên Nghi được nâng lên to tròn, phía dưới eo có hai sợi dây da bắt chéo, ngang hông có hai sợi dây hằn lên làn da đùi non gợi cảm, hai sợi dây sau lưng nối vào chiếc giày bốt đen bóng bên dưới. Ở giữa vùng bẹn của Yên Nghi là một chiếc quần lọt khe ôm trọn lấy cái lồn dâm đãng của cô.
 Văn Thực vội vã cởi bỏ toàn bộ lớp vải trên người để lộ ra một cơ thể trần chuồng. Anh ta ôm chầm lấy Yên Nghi theo thoả thuận từ trước anh sẽ đụ Yên Nghi trước mặt Mô La. Văn Thực vừa chạm vào cái quần lọt khe để cởi ra thì một dòng điện từ cây súng điện trên tay Yên Nghi làm anh ta bị giật bắn ra, cơ thể đô con ngã xuống nghe một tiếng 'ình'  khá lớn, Văn Thực nằm bất động một lúc trên sàn. Mô La giẫy dụa cố thoát ra để đỡ Văn Thực nhưng cô biết mình bị trói nên chỉ có thể ngồi im quan sát. Yên Nghi sau đó đeo một chiếc còng sắt lên hai tay của Văn Thực. Chờ anh ta tỉnh lại Yên Nghi khiêu khích: "bình thường khi ngoại tình thì con ghệ mày sẽ chơi một thằng đàn ông khác, nhưng tao cũng có thể chơi con ghệ mày". Cuộc chơi bây giờ bị bẻ lái theo hướng khác mà Yên Nghi chính là người làm chủ. Cô ta mặc một cái quần mà trên đấy có gắn con cặc giả bằng cao su màu đen từng đường gân guốc nổi cộm lên đồ sộ. Yên Nghi thủ sẵn cây súng điện ở bên hông luôn sẵn sàng chích vào người Văn Thực nếu anh ta có ý định bật lại. Yên Nghi đá vào hạ bộ của Văn Thực đang nằm trên sàn vì cú sốc điện vừa nãy. Cơn đau từ hai quả trứng dái chạy lên làm Văn Thực nghẹn cổ họng. Rất nhanh chóng Yên Nghi đã kiểm soát được chàng trai, cô đặt cho anh ta nằm trên giường ngửa ra rồi tống nguyên khúc cao su vào cổ họng Văn Thực. Cổ anh ta độn lên một cục nhấp nhả theo cơn nắc của Yên Nghi, nước bọt của chàng trai trào ra rơi vãi xuống sàn. Văn Thực nhợn ngược có biểu hiện như muốn nôn ói khi Yên Nghi rút con cặc giả ra khỏi miệng anh ta. Yên Nghi túm tóc của Văn Thực cô nhìn vào mắt anh ta với giọng điệu quyền lực: "bao nhiêu bôi trơn là đủ rồi, giờ mày biết tao sẽ làm gì con ghệ mày chứ?". Yên Nghi bỏ Văn Thực nằm trên chiếc giường với đôi tay bị chiếc còng sắt giữ chặt. Cô tiến sát lại phía Mô La ban đầu cô gái vùng vẫy như muốn bỏ chạy nhưng Yên Nghi đã trói cô lại nên chỉ có thể nằm im. Yên Nghi lật ngược cô gái khiến mặt cô úp lên sàn mái tóc màu bạc rũ xuống che đi khuôn mặt xinh đẹp ấy, tay của Mô La bị trói ra sau còn cặp mông thì nhổng lên cao với chiếc quần lót mỏng bị trói bởi những sợi dây. Thật kì lạ vừa bị Yên Nghi tác động cặp vú của Mô La liền căng lên, mép lồn cô cũng bắt đầu trào ra những dòng dâm thủy làm ướt cả quần lót. Yên Nghi kéo sợi dây để lấy khoảng cách rồi cô vạch cái quần lót sang một bên như cách Văn Thực đã từng làm với cô ở khách sạn. Yên Nghi banh mép lồn của Mô La kéo căng sang hai bên, cô đút con cặc giả nhè nhẹ vào đấy. Yên Nghi ngoáy cái đầu cặc ở đấy khá lâu, hai tay cô bóp mạnh vào hai bên đầu vú của Mô La. Cảm giác tức giận vừa rồi như nguôi đi bởi cơn sung sướng mà Yên Nghi mang lại cho Mô La. Yên Nghi ngoáy đến đâu Mô La rên rỉ dâm đãng theo đến đấy. Từng tiếng rên của người bạn gái khiến Văn Thực thèm thuồng, cặc anh ta cương lên tòng ngòng nhìn Yên Nghi làm tình với bạn gái của mình bằng cặc giả một cách điêu luyện. Mô La bây giờ mặc kệ xung quanh cô chỉ tập trung vào cái lồn của mình, dâm thủy trào ra từng đợt theo nhịp nắc của Yên Nghi. Mô La chịu không nổi nữa, cô cố gượng xin người con gái đang đụ cô: "Em sướng quá Yên Nghi ơi, em sắp ra rồi, em phải ra rồi, cho hết vào trong giúp em đi chị". Yên Nghi nghe thế càng thêm hứng phấn, mặc cô đỏ phừng, cô luồn tay xuống dưới banh hai mép lồn của Mô La sang hai bên, cô dùng ngón tay trượt lên trượt xuống giữa hai mép lồn hồng hào. Yên Nghi dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh con cặc giả vào sâu trong lồn Mô La nghe một tiếng hự, nước lồn đặc như sữa trào ra dữ dội. Mô La đạt đến tận cùng của sự sung sướng cô gần như ngất đi, cô thả lỏng cơ thể để cho Yên Nghi rút con cặc giả khỏi người cô. 
 Yên Nghi lấy nước lồn rơi trên sàn cô bôi nó lên con cặc vừa đụ Mô La. Tiếp theo sẽ là Văn Thực, Yên Nghi cởi trói cho Mô La rồi dắt cô quay trở lại chỗ của Văn Thực. Yên Nghi hôn lấy đôi môi gợi cảm của Mô La cô nút lấy bờ môi mọng nước của cô gái, Yên Nghi bóp miệng nhổ một ngụm nước bọt vào miệng của Văn Thực. Anh ta không ngần ngại nuốt hết phần nước bọt ấy, nước bọt của bạn gái hoà cùng một cô gái xa lạ thật ngọt ngào làm sao. Cả Văn Thực và Mô La đang bị Yên Nghi điều khiển, họ phối hợp nhịp nhàng theo từng trò chơi mà Yên Nghi bày ra. Văn Thực bất lực nhưng không thể phản kháng vì Mô La đang tận hưởng khoái cảm mà Yên Nghi đem lại. Cô banh hai chân của Văn Thực sang hai bên rồi đặt cái đầu cặc giả vào lỗ đít anh ta. Yên Nghi ra lệnh cho Mô La bú cặc Văn Thực trong lúc cô đụ lỗ đít anh ta. Con cặc xâm lấn vào trong khúc ruột một cách dễ dàng vì nước lồn của Mô La. Yên Nghi ra sức đụ vào cái lỗ đít của chàng trai, ai lại tưởng tượng được một cô gái có thể làm việc ấy cơ chứ. Mô La ngậm lấy cái đầu cặc ngấu nghiến, cô cắn nhè nhẹ lên chuỗi hạt ngọc, cô thọc cái lưỡi vào lỗ đái. Văn Thực mặt nhăn nhó vừa đau vừa khổ sở anh ta càng rên rỉ bằng cái giọng đàn ông trầm ấm thì lại càng kích thích hai cô gái làm tình hăng say hơn nữa. Yên Nghi kéo con cặc giả ra ngoài cho đầu cặc dính lại ở lỗ đít. Cái lỗ co bóp ôm khít vào dị vật kia. Con cặc này phải to gấp ba lần con cặc của Văn Thực. Yên Nghi ghì đầu Mô La để cô ngậm chặt lấy con cặc của Văn Thực. Sau đấy Yên Nghi thúc mạnh một cái khiến con cặc giả đâm vào đường ruột của Văn Thực. Anh ta rú người lên bắn mạnh một đợt tinh nóng hổi vào miệng Mô La khiến cô trợn ngược mắt. Yên Nghi thấy thế ra lệnh: "không được nuốt cũng không được nhả, hãy để cho thằng bồ bất lực của cưng được nếm vị của nó lần cuối". Mô La hiểu lệnh, cô lướt gương mặt của mình lên miệng của Văn Thực rồi nhả toàn bộ đống tinh dịch bầy nhầy hoà cùng nước bọt vào miệng anh ta. Văn Thực khổ sở nuốt ừng ực tinh dịch của chính mình rồi nằm bất động. 
 Cặp đôi đã rất mệt mỏi sau cuộc làm tình với Yên Nghi. Mô La nằm cạnh Văn Thực họ nhìn nhau bằng ánh mắt thoả mãn. Cả hai đều đã mệt rã rời chỉ có Yên Nghi là vẫn còn nồng nhiệt với những trò chơi mà cô đã lên kế hoạch từ trước. Yên Nghi mặc thêm chiếc áo trắng, loại áo mà các vị bác sĩ sử dụng để khám cho bệnh nhân. Phần nội y màu đen bên trong làm nổi bật lên chiếc áo. Yên Nghi vào việc cô lấy trong túi áo một chiếc kéo, một cây dao mổ, một cuộn chỉ tiêu đặt dưới háng Văn Thực. Mô La nghi ngờ sắp có chuyện không hay cô nắm lấy tay Yên Nghi nhằm xin cô dừng lại. Yên Nghi hôn lên trán của Mô La, cô trói Mô La lại tư thế cũ hướng mắt Mô La vào con cặc xìu oặc của Văn Thực. Yên Nghi lấy dao mổ chọc vào bìu dái của chàng trai một ít máu chảy ra. Mô La lắc đầu lia lịa cầu xin: "xin chị hãy dừng lại đi". Yên Nghi dùng một miếng vải bịt miệng của Mô La lại ngay sau đó, cô an ủi Mô La: "cưng xem con cặc thằng bồ cưng nó lại nứng lên rồi kìa, để chị biến nó thành chó của cưng ha chịu không?". Nếu như Văn Thực không say sưa xem đoạn phim thiến thì Yên Nghi cũng chẳng có ý tưởng này. Do đã từng thiến ông Thông Đòn nên lần này Yên Nghi rất tự tin với kinh nghiệm từng trải. Cô đưa lưỡi dao vào vết máu rọc xuống một đường dài giữa bìu dái. Yên Nghi moi ra một tinh hoàn tràn đầy sức sống, co bóp đầy mãnh liệt. Cô dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp sát lấy cuốn dái của chàng trai. Yên Nghi dùng một chiếc kéo nghiến nhẹ vào sợi dây cuốn dái. Cảm thấy mình đang bị Yên Nghi thiến, Văn Thực gồng cứng cổ mặt anh tái mét quờ quạng. Yên Nghi nhấp đứt hẳn một trứng dái, nó rơi gọn vào tay cô, đầu cặc của Văn Thực phún ra một ít tinh dịch. Con cặc nằm co giật một lúc rồi xìu xuống, Văn Thực nữa thì muốn Yên Nghi dừng ngay hành động của mình nữa thì lại muốn cô lặp lại hành động ấy với tinh hoàn còn lại. Yên Nghi bắt đầu sục cặc cho anh ta, Văn Thực thấy nhói ở chỗ mà Yên Nghi vừa cắt, một cảm giác như nó hút không khí chứ đâu còn trứng dái để hút tinh trùng nữa. Đi đôi với cảm giác đó là sự sung sướng ở đầu cặc khiến Văn Thực thốt lên: "anh không chịu nổi rồi Yên Nghi ạ, em hãy thiến trứng dái còn lại của anh ngay đi". Yên Nghi tay đang miệt mài sục cặc bổng cười sặc vì lời nói của Văn Thực, cô mỉa mai: "đấy cưng nghe rồi đấy, thằng bồ của cưng tự nguyện để chị thiến chứ chị có ép uổng ai đâu". Mô La nghe vậy cô mở trừng mắt nhìn Yên Nghi rồi cô lia cặp mắt xuống con cặc của Văn Thực. Yên Nghi moi trứng dái còn lại ra ngoài, cô xoa xoa đầu cặc một lúc Văn Thực không kìm chế được bắn ra một trào tinh dịch thành tia lên phía trên rồi rơi vãi lên giường. Con cặc anh ta như bị tê liệt bởi vẻ đẹp của Yên Nghi. Cô cắt nhẹ nhàng trứng dái còn lại của anh ta. Văn Thực nghiến chặt răng rồi ngất đi trong sự khoái lạc. Yên Nghi lấy một chiếc máy ảnh chụp hình Văn Thực đang nằm mê mệt trên giường với đôi tay vẫn đang bị còng. Cô lấy một tấm hình kiểu hình thẻ rồi dán lên cái lọ thủy tinh. Yên Nghi bỏ hai trứng dái của Văn Thực vào trong chiếc lọ rồi đậy nắp kín lại. Cô khâu từng mũi kim lên da bìu trước sự chứng kiến ngỡ ngàng của Mô La. Yên Nghi cởi trói cho cô gái, trao vào tay cô ta chiếc lọ có dáng hình Văn Thực cùng chiếc roi trên tay. Yên Nghi còn dặn dò Mô La thật kĩ: "nhớ, từ bây giờ nó không còn là đàn ông nữa cưng có thể hành hạ nó nếu thích, thằng bồ cưng là một thằng khổ dâm". Yên Nghi nháy mắt với Mô La, cô cởi bỏ lại chiếc áo bác sĩ rồi mặc cái áo khoác. Chiếc tắc xi đã đợi ở ngoài đường từ lúc nào chỉ chờ Yên Nghi lên xe để về khách sạn của má Trần.

 Tại một sòng bạc, tiếng ồn ào từ những người xung quanh đang bình luận sôi nổi ở bàn ông Thông Đòn. Mọi người nháo nhào khi ông ta thả con 'heo đen' xuống mặt bàn màu xanh lá cây trơn lùi, miệng ông ta la lớn 'tao tới nhất'. Ông ta gom một cọc tiền rồi ra về với vẻ mặt rất hăng hái. Cùng lúc đó, gương mặt lạnh lùng của Toại Vĩnh ở bàn kế bên đang trở nên khó chịu. Hắn nhăn nhó tỏ ra cáu gắt vì đây là lần thứ bảy hắn ta thua bạc. Ban đầu Toại Vĩnh chỉ định đến đây làm vài ván giải trí đâu ngờ nó 'dính' đến vậy. Nghe mấy người trong sòng bạc đồn đến ván này giá trị sơ sơ là có thể mua được con xe bốn bánh nên Toại Vĩnh không tức sao được. Hắn ta đã đổ một khoảng tiền kha khá chỉ để gỡ vốn nhưng bất thành. Có một cô gái mặc bộ đồ đen da bóng, đeo tai thỏ trên đầu đứng kế bên hầu bài cho Toại Vĩnh cũng bị thua mất. Nhìn cô ta đi qua bên kẻ đối diện khiến hắn tiếc ấm ức, biết vậy nghỉ chơi cho khoẻ. Tên đối diện trông cũng bình thường, dáng người gầy gò, mặc áo thun ba lỗ quần sọt ngắn. Người đến sòng bài thì cũng có nhiều loại người từ nam đến nữ, từ người có tiền như ông Thông Đòn cho đến người trẻ sức bền như tên Toại Vĩnh, có người có gương mặt hầm hố, có người chủ yếu đến chỉ để đứng ngoài xem cho vui. Đặc biệt nhất thu hút cánh đàn ông chịu chơi là các cô gái trẻ đẹp do một khách sạn cung cấp, các cô gái có nhiệm vụ phục vụ bài, rượu hoặc bất cứ thứ gì khách yêu cầu với mức lương khá hời. Toại Vĩnh thua cả tiền lẫn gái nên lòng cứ bức rức bực bội. Hắn dùng gương mặt chù ụ của mình đi ra ngoài bãi đậu xe mà không ngừng chửi rủa:

- Má nó hôm nay là ngày gì mà xui ơi là xui. Thua cái gì mà thua thông mấy ván. (Hắn nhìn ông Thông Đòn). Tại ông không đó ông già. Bao nhiêu cái may của tui ông hưởng hết rồi
- Mày chưa nghe câu 'rừng càng già càng cay' hả thằng quỉ? Mày xui thì mày xui mắc mớ gì đến tao? Nói nói một hồi tao để mày đi bộ về cho mày thấy cảnh
- (Toại Vĩnh nguôi đi cơn bực tức, hắn lắng tai nghe ông Thông Đòn rồi thắc mắc) mà ông già, sao nay tui nghe tiếng ông lạ hoắc vậy? Giọng ông cứ éo éo đi hay sao ấy không giống bình thường
- Khùng quá mày ơi, con nít con nôi biết gì mà nói. Tại nay tao vui, tao vui là giọng tao nó vút lên cao mày để ý làm gì. Đi chơi gái không, nay tao đại thắng tao dắt đi chơi gái cho bớt cái xui của mày ra 

 Tạm quên đi những ván bài thua, Toại Vĩnh hớn hở khi nghe đến gái hắn phóng một cái vèo lên xe của ông Thông Đòn, hắn ngồi bên ghế phụ tựa lưng thoải mái. Ông ta nhanh chóng đạp chân ga chở Toại Vĩnh đến khách sạn của má Trần là khách sạn lần trước mà ông ta đã đến. Vẫn là chiếc xe màu cam lịch lãm đó, vẫn là dáng người đàn ông đó dừng trước khách sạn của má Trần, nhưng lần này có thêm một cậu thanh niên. Toại Vĩnh từ lúc bước chân ra đời đã không ít lần tụ tập tại các địa điểm ăn chơi gái gú, nhưng khách sạn của má Trần thì lần đầu tiên hắn đặt chân đến. Toại Vĩnh nhìn sơ qua một lượt các cô nhân viên đứng bên trong khách sạn. Cặp mắt sáng rực quan sát tỉ mỉ cặp ngực của các cô gái, mỗi cô gái có một vẻ đẹp khác nhau. Hắn lại chứng nào tật nấy dỡ thói sàm sỡ, Toại Vĩnh định nắm bàn tay của một cô nhân viên thì ông Thông Đòn kéo tay hắn lại chấn chỉnh: "mày quên mày đang đứng trong khách sạn hả, giữ ý tứ chút coi, một lát có phòng rồi muốn làm gì cũng được". Má Trần nghe nhân viên báo lại có ông Thông Đòn ghé chơi, bà ta hồ hởi tiếp đón:

- Là khách quen sao, lâu rồi mới ghé lại chỗ của người ta riết rồi muốn quên người ta luôn dị đó hà. (Má Trần ra hiệu cho một cô nhân viên đi lấy nước). Lần này không chỉ một mà có đến hai người lận. Đến hai người mà không báo cho người ta biết trước một tiếng rồi sao người ta chuẩn bị cho mấy anh chu đáo được
- Tại ở đây muốn tạo cho quí cô một sự bất ngờ thôi mà. Tôi dắt theo thằng đệ, nó còn trẻ người non dạ có gì mong quí cô bỏ qua cho. Vừa rồi tôi trúng mánh nên cho tôi một phòng cao cấp, riêng thằng kia thì cho nó một phòng đặc biệt 

 Toại Vĩnh đã ăn chơi ở nhiều nơi nhưng lần này lại có điều gì đó như cảnh báo khiến hắn hồi hộp đến lạ. Hắn cùng ông Thông Đòn theo sau một cô nhân viên lên tầng trên. Toại Vĩnh theo hướng dẫn cầm chìa khoá vào số phòng 111 ngồi chờ trong đấy, là phòng của Yên Nghi. Đó như là một hình thức bắt buộc nếu những người đàn ông muốn gặp Yên Nghi, họ phải bỏ thời gian và tiền bạc vào việc chờ đợi. Ông Thông Đòn lén lút đi vào phòng kế bên, gặp Yên Nghi ông chủ động quì xuống bò quanh chân cô như đã quen với việc này từ lúc nào. Yên Nghi vẫn âm thầm huấn luyện ông ta từng ngày, cô xoa đầu ông ta rồi nhẹ nhàng hỏi: "cưng có dắt trai trẻ về cho người ta không đó". Ông Thông Đòn nhìn vào mắt Yên Nghi gật gật đầu, ông cúi đầu xuống liếm chiếc giày cao gót của cô. Yên Nghi mỉm cười, đeo vào cổ ông Thông Đòn một cái vòng rồi đưa sợi dây cho một cô gái dắt ông ta bò qua phòng đối diện bằng hai tay hai chân. Như một thói quen cứ mỗi tháng ông Thông Đòn lại dành ra ba ngày ở khách sạn của má Trần để được thoả mãn dục vọng khác người của mình. Ông trả giá cao chỉ vì Yên Nghi huấn luyện ông ta một cách bài bản và hiện tại cô chính là nữ chủ nhân sỡ hữu thân xác ông ta. 
 Yên Nghi vừa mở hé cánh cửa trở về số phòng 111 ngay lập tức Toại Vĩnh kéo tay cô vào bên trong. Hắn hấp tấp cởi toàn bộ lớp quần áo trên người rồi ôm cứng lấy Yên Nghi. Cô bị sức trai ghì chặt nên không thể phản kháng. Toại Vĩnh như một con thú hoang đang đói khát vồ lấy con mồi, hắn hôn Yên Nghi một cách thèm thuồng. Cơ thể rắn chắc cùng con cặc dài thòng xuống lộ rõ vẻ trĩu nặng ở đầu cặc. Con cặc của Toại Vĩnh khi cương lên không dựng đứng như người khác nhưng nó chỉ chĩa thẳng ra phía trước, nó đen lòm lấp ló sau chùm lông mu rậm rạp. Toại Vĩnh cho con cặc của mình vào giữa háng của Yên Nghi để nó chạm vào khe mông của cô ở phía sau, tay hắn nắn bóp cặp vú căng tròn, miệng ngậm lấy cổ của Yên Nghi rồi hôn lên môi. Toại Vĩnh bộc lộ toàn bộ cơn thú tính của mình khi gặp lại người cũ. Hơi thở hắn vội vã phà vào khe vú của Yên Nghi: "thì ra là em sao Yên Nghi, lâu rồi không gặp bây giờ em xinh đẹp hơn trước rất nhiều". Nói tới đâu Toại Vĩnh lần bộ râu ria của hắn khắp cơ thể Yên Nghi, dọc theo đường dây da màu đỏ hằn lên cơ thể trắng ngời gợi cảm. Yên Nghi chỉ mặc một chiếc áo bằng da bóng tôn lên bầu ngực đầy đặn, phía dưới có một mảnh quần lọt khe, cô đeo một đôi găng tay vừa vặn với đôi tay thon gọn của cô, chân lại mang một đôi giày cao gót cùng quần tất ren màu đỏ bốc lửa. Cơ thể Yên Nghi toát ra một vẻ quyền lực khi cô cầm trên tay một cây roi với nhiều xúc tu tua tủa. Toại Vĩnh không thể chờ đợi thêm nữa hắn cạ con cặc ra vào giữa khe háng của Yên Nghi. Hành động ấy làm dâm thủy trong lồn Yên Nghi rỉ ra ướt cả mảnh quần lọt khe. Con cặc Toại Vĩnh hừng hực tuôn ra tinh khí chảy xuống đầu khấc để chuẩn bị cho cuộc làm tình cháy bỏng đêm nay.
 Toại Vĩnh bế Yên Nghi nhẹ hững, cảm giác lúc xưa ùa về. Lần đầu tiên con cặc khủng bố của hắn chọt vào bên trong cái lồn se khít của Yên Nghi, phá đi lần đầu của cô gái thật sung sướng như lên tận không trung. Những tưởng Lưu Toại Vĩnh cùng Yên Nghi sẽ thành đôi nào ngờ hắn lại chỉ xem cô là một cô gái để chơi qua đường. Bây giờ những cảnh tượng lúc xưa được tái hiện nhưng không phải từ chàng trai bụi bặm và cô gái hồn nhiên lúc trước. Toại Vĩnh bây giờ làm ăn có tiền nên trở thành một kẻ hư đốn đang sử dụng dịch vụ mại dâm từ một cô gái hạng sang là Yên Nghi, tình cũ của hắn. Toại Vĩnh đè Yên Nghi xuống giường hắn dùng một tay cởi chiếc quần lót màu đỏ đang che chiếc lồn xưa mà hắn đã từng chơi. Toại Vĩnh háo hức muốn xem cái lồn ấy giờ ra sao, vẫn hồng hào hấp dẫn, vẫn khiến bất kì người đàn ông nào nhìn vào cũng phải nứng lên. Hắn cầm đầu cặc sục vài cái cho nó cứng lên hết cỡ rồi chọt vào khe lồn của Yên Nghi. Bất ngờ vì bị que thịt to xâm nhập, Yên Nghi la toáng: "ơ anh, nhẹ thôi đứt lông lồn em rồi kìa". Yên Nghi càng nhăn nhó rên rỉ, Toại Vĩnh lại càng thêm hứng thú đẩy que thịt sâu vào bên trong. Dọc theo mép lồn của Yên Nghi là một hàng dài các sợi lông, mép lồn nhấp nhô co giãn theo từng hồi nắc của Toại Vĩnh. Con cặc đã chạm vào sâu bên trong lồn mà vẫn còn dư một khúc. Hắn muốn đẩy toàn bộ con cặc vào trong nhưng lồn Yên Nghi có giới hạn. Cô không chịu nổi nữa, tay bóp siết hai bầu ngực, chân Yên Nghi bắt đầu run cầm cập liên hồi trào ra những dòng dâm thủy trắng đục. Chân Yên Nghi dang rộng sang hai bên, lồn cô co giật lên xuống. Cô bắn những dòng nước lồn tinh khiết xuống giường. Toại Vĩnh khoái chí, các cô gái vào tay hắn dần dần cũng bị chinh phục. Con cặc to gần bằng cổ tay của Yên Nghi đang đến hồi khoái cảm. Toại Vĩnh rên khẽ vào tai Yên Nghi: "mình cùng ra nha em". Sau đấy cả hai trao cho nhau những dòng dâm khí hoà quyện, tinh trùng bắn mạnh vào trong lồn của Yên Nghi rồi từ từ chảy ra ngoài lỏng lẻo. Toại Vĩnh chưa chịu dừng lại sau đợt xuất tinh, bò xuống dưới Toại Vĩnh thè chiếc lưỡi dài ngoằng, thô ráp của mình cọ quẹt lên lỗ lồn của Yên Nghi hút lấy dâm khí một cách chuyên nghiệp như đã làm việc này rất nhiều lần. Tay hắn nâng cặp mông của Yên Nghi mà xoa bóp mặc cho Yên Nghi có rên rỉ thảm thiết. Cô ghì đầu Toại Vĩnh vào bên trong háng của mình. Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào lồn làm cho Yên Nghi cảm thấy dễ chịu. Con cặc vừa hồi sức máu dồn vào bên trong nên nó lại cứng lên. Toại Vĩnh cọ con cặc lên xuống giữa khe lồn một lúc rồi hắn ấn đầu cặc vào lỗ lồn, hắn đẩy một phát mạnh bạo vào bên trong một cách điêu luyện. Yên Nghi cứ thế rướn người lên vì sự sung sướng như dòng nước mát đang tuôn chảy khắp cơ thể cô đều đặn. Mặt Yên Nghi đỏ phừng cô thả lỏng cơ thể trên giường để nhận lấy từng hồi khoái cảm tập trung tối đa vào khe lồn của cô. Toại Vĩnh tiếp tục dập vào cái lồn nhỏ nhắn của cô gái một cách không thương tiếc. Bắp đùi của hắn đập vào mông của Yên Nghi nghe từng tiếng 'chan chát' rõ rệt, Toại Vĩnh không chừa cho Yên Nghi một phút nghỉ ngơi. Hắn dùng toàn bộ sức lực còn lại xuất mạnh đợt tinh trùng thứ hai đậm đặc vào bên trong lồn Yên Nghi. Cô gái trợn ngược mắt ngước cổ lên phía trên đón nhận khoái cảm. Đã lâu rồi Toại Vĩnh chưa có được khoái cảm thích thú đến vậy, sau đợt xuất tinh hắn ôm lấy Yên Nghi được một lúc rồi lăn ra cạnh cô ngủ một giấc ngon lành. 
 Yên Nghi rút người vào vòng tay ấm áp của Toại Vĩnh, cô rà bàn tay với chiếc găng da bóng màu đỏ lên mặt của người tình xưa. Kể cả trong giấc ngủ hắn vẫn giữ được vẻ ngoài nam tính cuốn hút, sự phong độ làm mê đắm nữ nhân. Để tránh bị luyến tiếc Yên Nghi mang chiếc quần lọt khe vào trong nhà vệ sinh. Cô sử dụng dung dịch vệ sinh để cọ rửa cái lồn tràn ngập tinh dịch của Toại Vĩnh. Những cú dập thô bạo lúc nãy làm lồn của Yên Nghi đỏ lên sưng húp, đôi chân của cô vẫn còn run run. Lúc vào cuộc thì sướng đấy nhưng sau đó là cơn đau rát chạy khắp khe lồn bé nhỏ. Yên Nghi mặc lại chiếc quần lót, cô tự nhủ với lòng đây là lần cuối hắn được đụ cô. Cơ hội lần này chỉ có một, Yên Nghi nhẹ nhàng móc hai cái khoá bạo dâm vào tay của Toại Vĩnh. Cô kéo cái ròng rọc được gắn trên trần nhà, đây là loại đồ chơi cô hay sử dụng để trói những người đàn ông lại và nâng họ lên cao mà không tốn quá nhiều sức lực. Tiếng dây xích kéo rèn rẹt, cái ròng rọc chầm chậm nâng bổng cơ thể nở nang nặng nề của Toại Vĩnh một cách nhẹ nhàng đến khi chân hắn không còn chạm vào mặt đất. Yên Nghi mở vách tường vào phòng bạo dâm bí mật, con chó mực bị thiến nằm lặng im không còn mảy may đến chuyện sủa khi nghe hơi người lạ. Cô kéo cơ thể trần chuồng của Toại Vĩnh vào bên trong, con cặc hung hăng lúc nãy co ro nằm ẩn trong chùm lông rậm đen thui.
 Yên Nghi khoá cố định chân của Toại Vĩnh bằng hai cục tạ dưới sàn nhà, hai tay bị trói lên cao, cô hạ ròng rọc cho chân hắn được chạm đất. Yên Nghi ngồi lên chiếc ghế quyền lực đối diện với Toại Vĩnh, cô nhẹ nhàng lấy một quyển sách với những kiến thức bạo dâm và tra tấn tù nhân thời xa xưa. Yên Nghi tập trung đọc từng nội dung trong quyển sách, đọc hai đến ba trang sách thì Toại Vĩnh bồn chồn thức giấc. Hắn định lại gần ôm lấy Yên Nghi thì thấy mình đang bị trói chặt tứ chi. Toại Vĩnh bàng hoàng một lúc mới lấy lại được bình tĩnh mà hỏi Yên Nghi: 

- Ơ kìa Yên Nghi, em trói anh như thế này từ lúc nào vậy. Thôi mà anh không thích đùa kiểu này đâu, thả anh ra rồi anh bù đắp cho nè (con cặc hắn lại cứng lên)
- Con cặc của mày làm tao hài lòng đấy, dài, bự, có kinh nghiệm nhưng... Mày nghĩ tao quên được chuyện cũ sao? Lúc mày chơi tao rồi bỏ đi đâu biệt tích, mày biết tao tìm mày khổ sở lắm không? Mày chơi cho sướng cặc mày, có lần nào mày nghĩ đến tao chưa? 
- Đó là chuyện của quá khứ cũng qua lâu rồi mà Yên Nghi giờ chúng ta cũng lớn rồi em đừng như vậy nữa. Anh hứa sẽ làm em lên đỉnh thêm vài lần nữa bằng cục thịt này (hắn nói bằng giọng cười cợt rồi lia mắt xuống con cặc tòng ngòng)
- Mày nghĩ tao cần con cặc của mày sao, còn biết bao nhiêu thằng đàn ông đang xếp hàng chờ tới lượt, con cặc của mày là cái thá gì chứ
 - (Toại Vĩnh bắt đầu mất bình tĩnh) nhẹ nhàng mày không chịu muốn tao đụng chân đụng tay phải không. Tao yêu cầu mày thả tao ra ngay. Tao mà ra được đây là mày lớn chuyện, tao sẽ đụ mày nát lồn con ạ
- Đấy lộ bản chất ôn dịch của mày ra ngay, nếu tao không hành hạ mày thì mày sẽ còn hãm hại biết bao nhiêu cô gái nữa
- Tao nhất định sẽ nói cho má Trần biết chuyện mày trói tao rồi đe doạ hành hung tao. Rồi mày sẽ bị tống cổ khỏi chỗ này. Con điếm... 
- Mày cứ la hét thoải mái, phòng của tao là phòng cách âm. Tao không những hành hung mày mà có thể lấy cái mạng chó rách của mày bất cứ lúc nào tao muốn. Mạng mày đáng giá bao nhiêu để tao biết tao mua? (Yên Nghi cầm một xắp tiền táng nhẹ vào mặt của Toại Vĩnh)

 Toại Vĩnh nghênh mặt nhìn đi chỗ khác không quan tâm những gì cô gái đang làm. Yên Nghi dùng một cây roi da dài quất liên tục lên ngực của Toại Vĩnh, cây roi được bện lại bằng ba sợi dây da khác nhau. Mỗi lần vụt roi Toại Vĩnh kêu lên một tiếng hự đau đớn nhưng ánh mắt căm phẫn của hắn vẫn còn lau láu nhìn Yên Nghi nhằm thách thức xem cô sẽ làm gì hắn. Như một chiếc xe chạy quanh một thành phố cứ đi hết một vòng rồi cũng đảo lại vị trí quen thuộc ban đầu. Toại Vĩnh cũng vậy hắn không thể ngờ được rồi có một ngày hắn lại gặp Yên Nghi. Lần này không phải là cuộc trao đổi, không phải Yên Nghi bán dâm Toại Vĩnh trả tiền nữa mà lần này cô quyết trả thù xưa. Trong lúc Toại Vĩnh đang gồng sức thoát ra khỏi sợi dây trói đang làm cho tay hắn tê cứng lại thì Yên Nghi chiều lòng hắn. Cô kéo một cái móc với cái đầu nhọn hoắc nối với sợi xích trên trần nhà. Đây là loại móc thịt được làm bằng thép không gỉ, Yên Nghi với nét mặt nham hiểm cầm cái móc trên tay cô quấu nó vào bả vai của Toại Vĩnh. Đầu móc trổ qua phần thịt trên bả vai ban đầu một ít máu rỉ ra rồi dòng máu theo đó chảy xuống ngực, xuống chân của Toại Vĩnh. Hắn rống lên đau đớn mồ hôi bắt đầu chảy ra, cơn đau rát chạy lên não nhưng không làm hắn khuất phục. Toại Vĩnh lắc đầu lia lịa, hắn hì hục thở dốc mặc cho Yên Nghi đang rất hứng thú với trò chơi của cô: "cầu xin tao tha cho thì tao sẽ suy nghĩ lại, trước khi mọi thứ quá muộn". Khung cảnh hiện tại như tra tấn tội phạm thời xưa, một cô gái trẻ, xinh đẹp đang cho một tên lưu manh một cơ hội sửa sai trước khi cô sử dụng các loại cực hình lên cơ thể hắn. Toại Vĩnh vẫn cứng đầu nhất quyết không chịu nhúng nhường. Cứ thế Yên Nghi móc cái móc thịt vào hai bên bả vai rồi cởi trói, tay hắn được thả ra buông lỏng xuống dưới như bị tê liệt không thể cử động bình thường. Trông Toại Vĩnh không khác gì con thú đang bị treo lên lò mổ.
 Dù Yên Nghi có sử dụng hình thức tra tấn xác thịt nào với Toại Vĩnh hắn đều chịu đựng được cho đến khi cô đẩy ra một cái máy chém. Cái máy chém cao chừng hai thước làm bằng khung gỗ cứng cáp, lưỡi dao làm bằng thép được tôi kĩ nhiều lần, nó ánh lên một sự sắc bén lạnh lùng. Nghe đâu cô đặt mua cái máy chém này từ lâu nhưng chỉ để làm đẹp căn phòng của cô cho đến khi Toại Vĩnh xuất hiện để Yên Nghi được một lần thử qua. Dưới đế máy chém có bốn bánh xe để dễ dàng di chuyển, phần giữa là một cái khuôn cố định vật cần chém, giữa cái khuôn có cái lỗ nhỏ khoảng sáu phân. Yên Nghi kéo sợi dây thừng đưa lưỡi dao lên cao coi thử, cô ngắm nghía một hồi rồi đưa một thanh sắt qua cái lỗ. Cô đứng từ xa thả lưỡi dao từ trên cao xuống, tiếng lưỡi dao cắt qua thanh sắt nghe một tiếng 'keng' ngọt sớt. Nó cắt sắt còn dễ dàng như vậy thì thử hỏi da thịt làm sao chịu được. Cái lỗ máy chém quá nhỏ với cổ người nên chỉ có thể chém một thứ gì đó nhỏ hơn. Toại Vĩnh biết điều gì đó không hay sắp xảy ra với con cặc của mình, mặt hắn tái mét: "Yên Nghi à, anh nghĩ chuyện của chúng mình có thể thương lượng giải quyết được mà. Chuyện đâu còn có đó xin em bỏ qua cho lỗi lầm của anh. Anh sẽ làm mọi thứ mà em muốn chỉ cần em thả anh ra". Chân Toại Vĩnh nặng trĩu do hai quả tạ dưới chân, tay hắn cứng đơ khó cử động dù đầu óc hắn đang rất muốn chạy đi khỏi chỗ quỉ quái này. 
 Yên Nghi đeo một chiếc mặt nạ trùm đầu màu đen, phần tóc vàng óng của cô được luồn ra cái lỗ phía sau của cái mũ. Cơ thể Yên Nghi loá lên một màu đỏ bóng bởi lớp áo da trên ngực, cái quần lót gợi cảm, đôi găng tay thon thả, chiếc quần tất, mọi thứ trên người cô gái kết hợp với nhau vừa vặn hết sức quyến rũ nhưng không kém phần ma mị, kèm thêm một chút kinh hãi cho kẻ phản bội. Cô kéo sợi dây nối với lưỡi dao máy chém lên cao thêm một lần nữa rồi đẩy chiếc máy chém kê sát vào người Toại Vĩnh. Cô cầm lấy hai quả trứng dái phập phồng sung sức cùng con cặc của hắn, sục lấy vài cái rồi đặt nó cố định vào cái lỗ. Tay Yên Nghi còn khều khều lấy đầu con cặc cho nó được cương cứng lần cuối. Con cặc của Toại Vĩnh cố ngóc lên muốn xuất tinh vì trong đầu hắn đang hứng chịu hai loại cảm xúc khác nhau. Một sự đau đớn sợ hãi khi biết rằng Yên Nghi sắp chém đi con cặc của hắn, một sự kích thích toát ra từ cơ thể gợi cảm của Yên Nghi khi cô chạm vào hắn khiến con cặc cứ nứng lên cứng ngắt. Yên Nghi mỉm cười một cách thoả mãn, cô vuốt ve con cặc của Toại Vĩnh rồi rà lên cơ bụng săn chắc cùng vòm ngực của hắn cho thoả thích. Cô nắm lấy sợi dây rồi ngồi lên chiếc ghế quyền lực của mình, Yên Nghi nói với một giọng đầy ủy mị: "nếu mày vẫn còn sống sau khi tao chặt con cặc của mày thì tao cho mày cơ hội để làm nô lệ cho tao". Nghe Yên Nghi nói dứt câu rồi dần dần buông sợi dây, Toại Vĩnh cúi đầu tuyệt vọng sau lần này hắn sẽ không thể làm đàn ông được nữa. Tay Yên Nghi thả rơi lưỡi dao, nó chém một cái sực từ trên cao xuống con cặc bự chảng cùng bọc dái của Toại Vĩnh văng xuống đất, máu bắn vào cái khuôn máy chém đỏ au. Toại Vĩnh tru lên một cách đau khổ như con thú giữa một cánh đồng hoang không một ai nghe thấy. Máu từ lỗ tiểu hoà cùng tinh dịch chảy xuống chân cái máy chém nhầy nhụa, trong lúc bị chém con cặc của Toại Vĩnh bổng xuất tinh không kiểm soát. 
 Yên Nghi cởi chiếc quần lót nhỏ màu đỏ cô cho hai ngón tay ngoáy sâu vào trong lỗ lồn của mình, tay còn lại cô nâng niu cặp vú căng tròn đầy đặn. Không ngờ việc nghe thấy tiếng rên la thảm thiết của đàn ông lại khiến cô kích thích đến vậy. Yên Nghi xoa xoa vào mép lồn, một loại khoái cảm như không khí mát lành chạy khắp cơ thể ngọc ngà của cô. Đến nỗi trong lúc thả lưỡi dao máy chém kết hợp cùng tiếng cầu xin của Toại Vĩnh làm cơn sung sướng toả ra qua các lỗ chân lông trên người Yên Nghi khiến cô nổi cả da gà. Yên Nghi đạp lên bọc trứng dái đang nằm thoi thóp trên sàn nhà cô banh hai mép lồn cho rộng ra rồi bắn một loạt dâm thủy ồ ạt xuống dưới rơi lên bọc trứng dái cùng con cặc vô hại kia. Toại Vĩnh trợn mắt nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, trong đầu hắn bây giờ chỉ muốn đè Yên Nghi ra mà chơi cho thoả thích. Yên Nghi nhếch mép cười khinh bỉ, cô khoái chí vì đã ngăn chặn được một tên chuyên lừa gạt tình cảm người khác, lấy đi công cụ làm biết bao cô gái khổ sở. Cô chụp cho Toại Vĩnh một tấm hình thẻ rồi dáng lên một cái lọ thủy tinh. Sau đấy cô bỏ con cặc mềm èo cùng cặp trứng dái của Toại Vĩnh vào bên trong cái lọ như cách cô đã làm trước đây với Văn Thực. Yên Nghi tháo cái móc thịt trên bả vai của Toại Vĩnh rồi dắt hắn qua phòng đối diện cho y tá may vết thương dưới hạ bộ và chăm sóc giúp hắn nhanh chóng hồi phục sức khoẻ mà làm nô lệ cho Yên Nghi.
 Ông Thông Đòn khá bất ngờ khi nghe tin Toại Vĩnh cũng bị Yên Nghi thiến, lần này không chỉ thiến một trứng như ông mà Yên Nghi thiến trụi luôn con cặc của Toại Vĩnh, tình cũ của cô. Ông ta vẫn đang miệt mài liếm giày cho cô gái trong phòng, cô ta vừa ngồi trên giường dùng điện thoại vừa tận hưởng cái lưỡi ấm nóng của ông Thông Đòn bên dưới chân cô, vừa xem đoạn phim thiến mà Yên Nghi vừa đăng tải trên một nhóm kín của má Trần. Đến cả má Trần cũng phải tấm tắc khen ngợi tài năng của cô 'con gái nuôi' Yên Nghi.

23/1/23

NGHỀ TAY TRÁI (18+)



- Noãn à, mấy giờ rồi mà còn chưa thức dậy ăn cơm??
- Con xuống liền nè mẹ

 Tiếng thét của cô con gái rượu thùy mị nết na từ phòng trên vọng xuống như tiếng loa phát thanh khi nghe mẹ gọi. Chỉ ở nhà được hôm nay nữa thôi Noãn sẽ phải lên thành phố để bắt đầu ngày đầu tiên học đại học. Bố mẹ rất kỳ vọng vào Noãn cơ mà cô con gái út này lại là một cô bé cá tính, năng động, hoạt bát nhất nhà. Trái ngược với Noãn là Nhụy, người chị cả lúc nào cũng chở che bao bọc cho cô gái út không bao giờ chịu lớn. Hai chị em được bố mẹ đặt tên cúng cơm như thế một phần vì dễ xưng hô gần gũi, một phần ngụ ý rằng hai chị em như một bầu nhụy non nớt bên trong một bông hoa tươi tắn cần được che chắn bởi cánh hoa rạng rỡ bên ngoài. 
 Nhụy tên thật là Phạm Thùy Mỹ Khôi, một cô gái yêu kiều, với nét đẹp của một thiếu nữ cử chỉ nhẹ nhàng, lối sống nề nếp, gọn gàng làm bao anh chàng trong xóm say đắm cô. Có rất nhiều người con trai đem sính lễ đến gạ hỏi nhưng cô đều từ chối, bố mẹ cũng tôn trọng quyết định của cô. Mỹ Khôi ưa chuộng lối sống đơn giản thích chăm sóc cơ thể bằng dược liệu tự nhiên, điểm nhấn của cô là bộ tóc được nuôi dài đen bóng mượt, làn da trắng ngời rạng rỡ không tì vết. Riêng Noãn lại thích búi tóc hoặc cột hai bên tròn vo lại, Noãn tên thật là Phạm Thùy Nhật Hạ, có đôi môi đỏ hồng tuổi mười tám, dáng người nhỏ nhắn cân đối thân hình thon gọn trông rất lanh lợi, cá tính. 

- Ăn cho no đi con, con gái một thân một mình đó. Bắt đầu từ ngày mai mày phải tập cái tính tự lo cho bản thân. Trưởng thành lên đi chứ vào thành phố không có ai mà chăm sóc cho mày đâu

 Bố của Noãn từ tốn khuyên nhủ cô con gái trước giờ chia tay. Gia đình cô tuy không phải là giàu có nhưng cũng thuộc dạng khá giả, bố của Noãn là một người đàn ông rất thương con cái nhưng vì muốn thấy cô con gái tự lập, vững vàng cho tương lai nên đành cho con đi học xa nhà một thời gian. Con bé gật gật đầu vậy chứ bướng lắm, nói tai bên này lọt tai bên kia. Gắp thêm đũa trứng chiên cho vào miệng, và lẹ lẹ chén cơm rồi Noãn phi lên phòng chuẩn bị đồ đạc. Hai giờ chiều cũng là lúc cô bé nhỏ nhắn cắp trên lưng đầy một ba lô nặng trĩu lên xe tiến vào thành phố, nơi đó là một dãy trọ có không gian thoáng mát dễ chịu, cũng là nơi gần với trường mà Noãn theo học. Chốn thành phố xa hoa khiến Noãn cảm thấy xa lạ nhưng với tính cách tò mò, ham học hỏi cô nhanh chóng thích nghi với môi trường khắc nghiệt cạnh tranh với những người bạn xung quanh. Noãn lấy cái tên mà bố mẹ đặt là Nhật Hạ để giao tiếp với mọi người xung quanh. Đặc biệt cô được xếp ngồi chung với một chàng trai có thân hình cơ bắp, nhìn anh ta khá to con khi so với Nhật Hạ. Tên anh ta là Tá Khuân, là một người con có điều kiện và thành công từ sớm, việc đi học giúp anh ta trau dồi thêm kiến thức để tích lũy kinh nghiệm cho sau này. Tuy thân hình đô đúc nhưng bên trong Tá Khuân lại là một người sống khép kín, ngại giao tiếp.
 Nhật Hạ đặt cái ba lô vào hộc bàn, rất nhanh chóng cô bé giới thiệu bản thân, bắt chuyện làm quen với thanh niên kia. Tá Khuân bình thường là một người ít nói nhưng khi giao tiếp với Nhật Hạ, anh ta trở nên gần gũi, không ngại chia sẻ cho Nhật Hạ bất kể chuyện gì mà cô muốn nghe. Đó là một cảm giác thân quen, một sự liên kết có từ trước mà anh không tài nào hiểu được. Nhật Hạ tự tin trong từng lời nói, không ngại tính cách khó gần của Tá Khuân mà xa lánh anh ta. Ngược lại cô bé còn thích thú khám phá thế giới bên trong con người của Tá Khuân như một điều gì đó quá hợp tình, hợp lí. Mỗi dịp khi cả hai ngồi lại nói chuyện trong căn tin, dưới gốc cây bàng thậm chí là trên lớp học làm cho Nhật Hạ rất phấn khích. Cô bé chăm chú lắng nghe Tá Khuân kể chuyện, Nhật Hạ cũng có vài điều thắc mắc: 

- Ông có tài năng đấy, biết kinh doanh kiếm tiền khi tuổi còn trẻ. Cùng bằng tuổi nhau mà tới giờ tui vẫn còn phụ thuộc bố mẹ đây. Chán ghê. À mà này, ông định học xong đại học rồi ra ngoài làm gì? Làm bác sĩ hả?
- Không nha, bác sĩ thì không với tới đâu nhưng sau này biết bốc thuốc bán cho người ta lấy vài đồng sống qua ngày là được rồi. Còn bà tính làm gì?
- Tui cũng muốn bốc thuốc nữa mà bốc cho mấy bé thú cưng. Tui muốn học bên thú y á. Mở một cửa hàng be bé có thuốc phòng bệnh, đồ ăn, đồ chơi, dụng cụ phục vụ cho việc chăm sóc thú cưng. Chỉ bấy nhiêu thôi là thấy ấm áp lắm rồi

 Tá Khuân ngại ngùng ngồi nghe Nhật Hạ huyên thuyên, tuy anh ta rất thích cô bé nhưng theo một phản xạ tự nhiên Tá Khuân đưa tay ra sau gãi đầu lúng túng. Họ dần trở nên thân thiết Nhật Hạ làm gì, đi đâu thì Tá Khuân theo đấy đến mức mọi người xung quanh ghép cặp họ vì nhìn quá ư là xứng đôi vừa lứa. Nhật Hạ rất thích thực hành các thí nghiệm trên lớp dù điểm lý thuyết của cô bé không được cao cho lắm. Tính ham học hỏi, giỏi giang cùng đôi tay khéo léo của cô bé là thứ làm cho mọi người ngưỡng mộ, còn Tá Khuân đã say đắm cô từ lúc nào không hay. Điểm thực hành của Nhật Hạ lúc nào cũng trên trung bình ngược lại Tá Khuân có điểm cao phần lý thuyết, cả hai như bù trừ những thiếu sót cho nhau.
 Trong lần làm thí nghiệm giải phẫu ếch, một thí nghiệm đã được thực hành từ thời cấp hai. Cả nhóm của Nhật Hạ có bốn người và tất nhiên Nhật Hạ chính là người năng nổ nhất, cũng như đảm nhận phần khó nhất: cầm dao mổ. Nếu ở nhà làm các món như ếch kho, ếch xào khá đơn giản thì khi làm thí nghiệm trên lớp lại cực kì khó khăn đối với các bạn trẻ. Nhưng với Nhật Hạ điều đó không thành vấn đề, mang con ếch từ chợ đến lớp, đóng nó lên cái thớt, rọc từng lớp da, kiểm tra phản ứng của các bó cơ trên cơ thể ếch. Tất cả đều được cô bé hoàn thành một cách bài bản. Cả nhóm dường như rất ngưỡng mộ Nhật Hạ còn cô bé thì dửng dưng: "quá dễ, ước gì mình có thể làm một cái gì đó phức tạp hơn chút thì sẽ thú vị hơn". Cùng lúc đó Tá Khuân dõi theo từng hành động nhỏ của Nhật Hạ một cách chăm chú. Sau thí nghiệm, trước khi chuyển sang tiết học khác Tá Khuân có xin giáo viên cho đi vệ sinh. Thấy anh ta đã bước ra khỏi lớp, nhóm bạn Nhật Hạ xì xầm:

- Ghệ mày đi rồi kìa Nhật Hạ, mày cũng xin đi theo đi chứ. Hai tụi bây đẹp đôi quá hay tiến tới luôn đi (một cô bạn đùa giỡn)
- (Nhật Hạ ngoắc ngoắc bàn tay, tỏ ý không hài lòng) thôi tụi mày tha tao, thằng đó được cái đô con chứ tính tình nó như con gái. Tao với nó làm chị em thì được (cô bé đưa tay lên che miệng cười). Tụi mày xem tao chăn nó như chăn cừu này
- Được nha. Tao thấy hay á (một cô bạn khác lên tiếng) mà nè Nhật Hạ, chủ nhật tuần này tao nhờ mày một chuyện được không?
- Cứ nói, cứ nói. Chỗ bạn bè tao hỗ trợ hết khả năng. Mà sau này có gì hay, có gì ngon nhớ nghĩ đến cho chị em trước là được
- Tao thấy Nhật Hạ khoái môn phẫu thuật lắm thì phải hay mày dám triệt sản quả mèo nhà tao không. Chở nó ra thú y lại tốn mấy trăm ngàn
- Mày dám tin tưởng đưa con mèo cho tao thì tao dám làm. Mà không chỉ cắt dái thôi đâu mày ạ. Tao có thể bắt bệnh cho mấy con thú cưng nữa

 Không để cô bạn kia phải chờ lâu, đến ngày chủ nhật, Nhật Hạ rất nóng lòng sang nhà bạn để thử xem tài năng của mình đến đâu. Cô bạn kia đeo sau lưng một chiếc cặp màu xanh lá, có một cái vòm bằng thủy tinh phía sau để chú mèo được quan sát xung quanh. Cô ta thò tay vào chiếc cặp rồi lấy ra một chú mèo lông trắng. Ban đầu khi gặp người lạ chú mèo có vẻ sợ hãi nên khè Nhật Hạ một cái. Sau vài tiếng làm quen, cho ăn nên chú mèo đã cho Nhật Hạ chạm vào vuốt ve. Được sự đồng thuận từ trước, Nhật Hạ bắt đầu đeo một cái rọ để chú mèo không thể quay ra phía sau cắn vào tay khi Nhật Hạ tiến hành ca tiểu phẫu cho mèo. Nhật Hạ tiêm cho chú mèo một mũi thuốc mê, được vài phút chú mèo liền ngấm thuốc ngoan ngoãn cho Nhật Hạ trói tay chân banh ra bốn góc trên cái bàn nhỏ, cô nhẹ nhàng đặt phía dưới lưng mèo một tấm khăn thấm. Chú mèo trước đây rượng đực, hay tỏ ra cáu gắt, cào cấu khắp nhà, có lần cô bạn kia vì can ngăn không cho chú cắn nhau với mèo hàng xóm nên cô bị chú mèo cắn một vết cắn lớn làm chảy máu trên tay. Chú mèo nhanh chóng chạy đi, bỏ nhà một thời gian khá lâu đến khi cô bạn gái phải đi tìm khắp nơi mới có thể bắt chú về. Lần này cô quyết định triệt sản để chú mèo quý giá ở yên trong nhà.
 Nhật Hạ với bàn tay mềm mại nhưng thoăn thoắt trói chú mèo bằng loại chun y tế để tránh mối siết quá chặt làm cơ bị hoại tử. Cô bé lướt xuống phần trọng điểm hôm nay, đó là hai quả bi của chú mèo. Nhật Hạ co ngón tay giữa, búng nhè nhẹ vào hai quả bi, cô bé thích thú cười tinh nghịch với cô bạn. Nhật Hạ lấy cái tông đơ xén bớt một phần lông bụng của chú mèo và xung quanh hai quả trứng, chỉ vài đường nhỏ gọn vùng bụng của chú mèo đã nhẫn nhụi chỉ còn lại phần da. Nhật Hạ đưa một đầu dao cạo ấn nó vào trứng dái mèo lông lá, phần da bên ngoài đứt một đường ngọt lịm. Một đường bên này, một đường bên kia trứng dái, chú mèo cảm nhận được cơn đau nên tay chân động đậy giật nhẹ vài cái trong cơn mê ngủ. Đợi chú mèo nằm im, cô bé nặn hai trứng dái phọt ra ngoài nó trắng trẻo co bóp, cô bé dùng một chiếc khăn lau sạch máu dính trên hai quả bi. Nhật Hạ đưa tay lên đo, trứng dái mèo không được to lắm, tầm ngón tay cái là cùng. Cô bé kéo sợi dây nhỏ nối từ cơ thể mèo với hai trứng dái. Nhật Hạ dùng nhíp kẹp sát phần dây trên bụng mèo cô bé đưa dao cạo vào đấy cứa cứa qua lại vài cái khiến nó đứt hẳn, cô thực hiện việc ấy tương tự với trứng dái bên kia. Nhật Hạ cầm hai quả trứng dái giơ lên cao ngắm nghía một lát rồi cô thả nó lên cái khay bằng kim loại nghe một tiếng 'bóp' vang lên. Cô bé nháy mắt với cô bạn kia một cách đắt ý. Cô khâu lại vết cắt tiểu phẫu trên cơ thể chú mèo rồi bôi thuốc sát trùng lên đấy. Nhật Hạ triệt sản mèo một cách chuyên nghiệp như bản năng bên trong cô đã thông thạo việc ấy từ lúc nào. Xong việc cô bạn kia dẫn Nhật Hạ đi ăn lẩu coi như trả công. Thế là cô ấy có thể yên tâm không lo chú mèo phá phách và bỏ nhà đi nữa. Từ đây chú mèo sẽ chỉ quanh quẩn trong nhà, không còn rượng đực, rồi chú mèo sẽ mập mạp, béo ú lên cho mà xem.
 Nhật Hạ trở về trọ nằm dài trên chiếc giường thân quen, trong đầu cô chỉ suy đi nghĩ lại về chú mèo của cô bạn kia. Nếu như cô bé có thể làm như thế với người thì sẽ thế nào nhỉ? Nhật Hạ trở nên nôn nao, trong lòng cô bé có một thứ gì đấy cứ thôi thúc cô phải làm việc ấy với một người đàn ông, nhưng phải lấy ai làm vật thí nghiệm thì Nhật Hạ vẫn đang thắc mắc. Cô ta nằm sấp lại học bài, cô chẳng thể học được một chữ nào. Trong lúc đầu óc rối bời, Nhật Hạ bổng nhớ ra một người, cô bé soạn tin nhắn trên chiếc điện thoại bàn phím nhỏ: 'ông qua trọ tui được không Tá Khuân, hôm nay dãy trọ chỗ tui vắng vẻ quá không có ai hết trơn á'. Nhận được tin nhắn Tá Khuân vội vã mặc chiếc áo sơ mi khoác ở ngoài, một mạch chạy qua trọ của Nhật Hạ, Tá Khuân tưởng rằng sẽ được 'gần gũi' với cô bé nên anh ta có đem sẵn trong ví vài cái bao cao su. Từ trước tới nay Tá Khuân chưa từng biết đến mùi gái, anh ta thường mua bao cao su để tự sục cu trong lúc xem những cảnh nóng trong phim.
 Tá Khuân đến nơi, lấy tay áo lau mồ hôi trên trán có vẻ anh ta rất tranh thủ để được gặp Nhật Hạ. Cô bé mời Tá Khuân một ly nước cam, cô bưng ra một dĩa trái cây rồi cả hai vừa học vừa ăn. Được một lúc, cơ thể Tá Khuân bổng dưng nóng bừng, miệng khô khốc, anh ta bắt đầu cởi áo ở trần trong sự ngạc nhiên của Nhật Hạ. Cô bé hốt hoảng: "ê, làm gì dạ. Mẹ biết mẹ buồn đó". Nói xong Nhật Hạ chạy thẳng ra ngoài khoá trái cửa phòng. Tá Khuân cầm ly nước cam, trừng mắt nhìn như biết điều gì đó. Anh ta định chạy vào nhà vệ sinh để sục cu nhưng Nhật Hạ đã khoá kín nó từ trước như một sự sắp đặt. Tá Khuân biết tác dụng của thuốc kích dục rất mạnh nên có sục bao nhiêu lần thì cũng vô ích. Anh ta chạy ra ngoài mở cửa sổ phòng trọ van nài:

- Nhật Hạ, bà bỏ thuốc kích dục vào ly nước của tui đúng không? Sao bà lại làm vậy, vào đây với tui đi tui năn nỉ bà đó Nhật Hạ. Tui không chịu nổi đâu
- (Không giấu diếm nữa, vẻ mặt Nhật Hạ tỏ ra nham hiểm) ừ đấy, là tao bỏ thuốc kích dục vào đấy, nứng không? Bây giờ muốn tao vào đấy thì làm theo lời tao, chịu không?
- (Tá Khuân gật đầu cam chịu) tui khó chịu lắm rồi bà nói đi. Nói gì tui cũng làm hết
- Thấy cái vòng cổ ở góc tường không? Đeo vào rồi lấy cái ổ khoá trên sợi dây xích móc lên cái vòng cổ. Đeo xong giựt giựt cọng dây xem nó có đứt ra không. Hôm nay tao sẽ biến mày thành đỉ đực của tao

 Nói dứt câu Nhật Hạ cười đắc chí mọi thứ đang xuôi theo ý cô bé. Phòng trọ của Nhật Hạ có hai cái khoen đối xứng trên hai vách tường, lấy một sợi dây buộc căng lên là có thể treo đồ. Để chuẩn bị cho cuộc chơi, Nhật Hạ đã dọn dẹp chỗ đấy cho gọn gàng rồi cô dùng một sợi dây xích mắc lên cái khoen cho chắc chắn. Giờ nó đã được buộc cố định vào cổ của Tá Khuân, sợi xích khá dài anh có thể đứng, quì hoặc nằm thoải mái trong bán kính hai mét. Nhật Hạ nhìn thấy Tá Khuân tuân thủ mệnh lệnh nên cô mở cửa phòng bước vào, tiến lại sát bên Tá Khuân, anh ta không thể kìm chế được cơn dục vọng bèn ôm chầm lấy Nhật Hạ cạ gương mặt thèm thuồng vào đáy quần của cô bé mà hít lấy triệt để luồng không khí thơm nồng, kích thích. Nhật Hạ với mái tóc cột hai bên, cô bé mặc cái áo thun ôm lộ rõ bầu ngực với đầu ti nhô ra cùng chiếc quần thun đen bó sát. Cô còn nghịch ngợm kéo chiếc quần cao lên hông để lộ cái khe hằn rõ lên đáy quần. Tuy cách một lớp quần nhưng khi ôm hôn vào đấy khiến cho Tá Khuân vơi bớt được cơn nứng đang hiện lên trên chiếc quần tây của mình, con cặc của Tá Khuân nhỏm lên một cục rõ to. Nhật Hạ dùng chân đá nhẹ vào con cặc ấy một cái khiến nó càng thêm hưng phấn mà to ra. Cô bé thích thú vì giờ đây đã dụ dỗ được Tá Khuân thành vật thí nghiệm của mình. Anh ta bị trói ở cổ nên không thể thoát ra, con cặc thì đang nứng vì thuốc kích dục mà không thể giải toả. Bây giờ Tá Khuân chỉ còn cách nghe theo lời của Nhật Hạ để cô nhanh chóng thả anh ra ngoài. Nhật Hạ lột hẳn cái quần bó sát, âm đạo hồng hào không một cộng lông, tươi mơn mỡn hiện ra trước mặt Tá Khuân. Cô bé gác một chân lên vai Tá Khuân đang quì phía dưới, dùng một tay nắm tóc Tá Khuân ghì đầu anh ta vào lỗ lồn non nớt của mình, tay còn lại Nhật Hạ chống hông cô bé bắt đầu nắc cái lồn nhỏ nhắn vừa vặn trên miệng Tá Khuân. Nhật Hạ nhắm mắt lim dim hưởng thụ cái lưỡi ấm áp kia đang hút từng giọt dâm thủy đang tuôn ra từ lồn của cô bé. Miệng Nhật Hạ vừa rên rỉ, vừa lẩm bẩm nhưng có thể nghe rõ từng chữ một: "sướng đến vậy sao, để tao nói cho mày nghe lồn tao mất 'tem' rồi, mày muốn ngôn tình hả, mơ đi. Tao mất từ lúc còn nhỏ chạy xe đạp nó xóc, nó rách". Tá Khuân vẫn còn đang say sưa bú cái lồn của Nhật Hạ một cách ngon lành thì cô bé nhếch mép, trong tiếng rên rỉ ỉ ôi Nhật Hạ cho biết: "tao sẽ giúp mày một chuyến, sau này đỡ tốn tiền qua Thái Lan". Cô bé vừa dứt câu thì Tá Khuân bổng sặc sụa nước lồn, cơn sặc làm nước lồn chạy lên lỗ mũi, miệng anh ta nhầy nhụa tèm lem. Nhật Hạ với tay lấy chiếc quần bó mà cô vừa cởi rồi lau dâm thủy trên mặt, trên miệng của Tá Khuân. Chiếc quần vẫn còn ấm nóng hơi người cho thấy Tá Khuân đã dùng chiếc lưỡi điêu luyện như thế nào, chỉ vài phút bú liếm đã làm cho Nhật Hạ đạt được khoái cảm. Con cặc anh ta bắt đầu nhún nhảy như đang tìm cách để giải thoát. Đầu khấc rỉ tinh ướt một vũng trên quần.
 Nhật Hạ nhấc chân ra khỏi bờ vai rộng của Tá Khuân, anh ta chúi đầu tới trước như bị cuốn theo mùi lồn thoang thoảng của Nhật Hạ, Tá Khuân muốn phục vụ cái lồn này thêm nữa, con cặc của anh ta phình to ra hết mức. Nhật Hạ nở một nụ cười bí ẩn cô bé mở cửa vào nhà vệ sinh, thì ra mọi thứ đồ đạc trong căn trọ của cô đều được đem giấu ở đây. Cô bé trở ra với một cái khăn y tế phần trên là khăn thấm màu trắng, dán phía dưới là lớp chống thấm màu xanh. Gói bên trong cái khăn là vô số dụng cụ giống với bộ dụng cụ mà Nhật Hạ dùng để triệt sản chú mèo. Bộ 'đồ chơi' này vẫn còn rất mới Nhật Hạ đã giấu diếm bố mẹ để mua từ hồi còn học cấp hai nhưng đến nay mới có dịp để sử dụng. Cô bé kiểm tra lại một lượt xem còn thiếu gì không rồi Nhật Hạ bắt đầu cuộc chơi. 
 Tá Khuân tập trung toàn bộ sức lực để mong con cặc của mình được giải toả cơn nứng từ thuốc kích dục. Anh ta bây giờ như một hình nhân làm theo mọi hành động mà Nhật Hạ muốn. Tá Khuân thả lỏng cơ thể trôi tuột nằm xuống sàn nhà. Bên trong anh ta như một cái bồn chứa ngập dầu tiếp thêm nguyên liệu cho con cặc đang bốc cháy dữ dội trong quần. Nhật Hạ trói tay Tá Khuân lên cái khoen cùng vị trí với sợi xích ở cổ. Cô bé bắt đầu cởi thắt lưng, tuột cái quần tây xuống dưới chân, Nhật Hạ quăng cái quần xuống gầm giường. Cái quần lót ướt nhẹp tinh dịch, cố ôm lấy con cặc hư hỏng đang vùng vẫy bên trong. Nhật Hạ lấy cái kéo cắt bỏ cái quần lót ấy, cô nhấp ở bên hông trái một cái, bên hông phải một cái, một cái nữa phía dưới cặp trứng dái. Chiếc quần lót bị cắt làm hai, mảnh dưới nằm dưới mông của Tá Khuân, mảnh trên được Nhật Hạ lấy ra khỏi hạ bộ một cách điệu nghệ. Cô bé tiến hành ca tiểu phẫu với Tá Khuân giống với chú mèo hôm trước. Con cặc Tá Khuân chịu không nổi nữa, sau khi được tiếp xúc với không khí nó bật mạnh lên như được giải thoát. Lông lá rậm rạp lộ ra đen thui, phần da bao bọc cặp trứng dái sun lại, hoạt động năng xuất, bơm dòng tinh trùng hoà vào tinh dịch nhảy ra khỏi cái lỗ ở đầu cặc lúng phúng rỉ ra ngoài tràn xuống dưới làm ướt một chỏm lông. Nhật Hạ lấy sợi dây buộc tóc quấn vào gốc cặc, Tá Khuân được bàn tay mềm dịu của cô bạn chạm vào liền bị kích thích. Anh ta co duỗi đôi chân đôi lúc lại run lên, muốn được xuất tinh nhưng không được. Nhật Hạ dùng hai ngón tay chạm vào vòng hãm qui đầu, cô bé sục lên xuống. Tá Khuân sung sướng dạng háng, anh ta nắc con cặc hoang dại vào cái lỗ ngón tay của cô bạn. Hành động được lặp đi lặp lại cho đến khi Nhật Hạ cảm nhận được sự co giật dữ dội giữa hai ngón tay. Tá Khuân dồn nén cơn nứng bắn ra mạnh bạo một trào tinh trùng đặc sệt lên mặt Nhật Hạ, cô bé nhăn mặt đánh vào hai bên má đùi của anh ta. Cô bé lấy một tấm khăn giấy lau mặt, tỏ vẻ khó chịu. Con cặc sau khi bắn ra tinh khí liền xìu xuống mềm nhũng ướt nhẹp, đầu cu thụt vào trong da qui đầu. Chất kích dục đã hết tác dụng, nó làm cho Tá Khuân mệt mỏi, trông anh ta không còn chút sức lực nằm ườn ra sàn.
 Nhật Hạ gỡ sợi dây buộc tóc trên gốc cặc, cô bé dùng tông đơ cạo sạch phần lông mu và cả trên phần da bìu. Cô bé hả hê nắn nót hai quả trứng dái nhìn nó sau khi cạo lông trơn lùi, chắc là sẽ dễ cắt hơn mèo. Con cặc Tá Khuân có vẻ to hơn sau khi cạo lông. Chỉ vì sự cọ sát va chạm với cơ thể của một cô gái mà con cặc hư đốn ấy lại tiếp tục lấy lại sức dựng đứng lên. Nhật Hạ chật lưỡi khen ngợi con cặc này có sức sống quá mãnh liệt nhưng sau hôm nay nó sẽ không còn thuộc về chủ nhân là Tá Khuân của nó nữa. Cô bé vừa cắt trứng dái của Tá Khuân vừa so sánh với cuộc tiểu phẫu mèo hôm trước. Về hình thức thì khá giống nhau nhưng Tá Khuân có con cặc khá to nên để giải quyết sau. Trứng dái anh ta khá to nên Nhật Hạ tốn nhiều thuốc sát trùng hơn so với mèo. Nhưng cái lợi ở đây là da bìu của Tá Khuân thì không có lông lá nên dễ dàng đưa lưỡi dao vào cắt mà không sợ vướng víu. Không may là mũi thuốc mê cuối cùng Nhật Hạ đã dùng cho chú mèo vừa rồi nên Tá Khuân đành chấp nhận chịu đau một chút. Anh ta míu môi, đôi mắt chớp chớp rồi nhắm hẳn đầu nghiêng qua một bên không dám chấp nhận những gì đang diễn ra trước mắt. Nhật Hạ lấy cây dao mổ gọn như bút bi rọc một đường giữa bìu dái, nhận thấy đầu cặc của Tá Khuân sủi ra một ít tinh dịch trắng trắng cô rọc tiếp lớp mạc bọc dái gần như trong suốt. Nhật Hạ moi hai quả trứng dái ra ngoài trông giống như hai con ốc chậm chạp phản ứng với không khí. Cô bé dừng lại ở đây, thả cặp dái lòng thòng xuống sàn Nhật Hạ dùng tay không sục cặc của Tá Khuân. Con cặc dài cả một gang tay trông rất phù hợp với tướng người đô đúc của anh ta. Nhật Hạ bóp mạnh đầu cặc sục lên xuống dồn dập, chịu một áp lực lớn con cặc nhả ra một bãi tinh trùng nhớt nhao lên tay Nhật Hạ. Tá Khuân sau khi xuất tinh bèn trở nên sợ hãi anh ta với giọng yếu ớt cầu xin: "tha cho tui đi Nhật Hạ, đừng thiến tui mà tui không muốn làm con gái đâu". Mặc cho Tá Khuân có kêu la thảm thiết Nhật Hạ vẫn nhất quyết thiến anh ta, cô bé buộc mỗi bên dây dẫn tinh một sợi chỉ tiêu. Chờ cho con cặc không còn nhúc nhích Nhật Hạ cầm đầu khấc kéo lên trên, con cặc thiếu sức sống trái ngược với sự mãnh liệt lúc nãy. Nhật Hạ đưa lưỡi dao bén ngót sát gốc cặc rồi cô bé cứa nhịp nhàng qua lại. Con cặc đứt dần từng lớp cấu tạo sinh học hiện ra nào là thể hang rồi các sợi dây thần kinh và mạch máu hoạt động trơn tru bắn ra từng tia máu li ti. Nhật Hạ dùng khăn thấm lau sạch máu trên gốc cặc cho sạch sẽ cô bé cắt luôn phần da ngay lỗ tiểu của con cặc Tá Khuân. Nhật Hạ cắm một cái ống nhỏ vào lỗ cặc, cô bé quăng con cặc bị cắt qua một bên rồi dùng chỉ tiêu nhíu hai lớp da hai bên thể hang vào nhau khâu lại gọn gàng. Tiếp tục lần xuống hai trứng dái, Nhật Hạ kéo sợi dây dẫn tinh cho căng ra như cách kéo con cặc vừa nãy cô bé nhanh nhẹn đưa dao mổ vào chỗ buộc chỉ tiêu cắt mạnh một nhát, mỗi nhát một quả trứng dái to tròn, nhựa tinh hồng hào tràn ra sợi dây dẫn. Cô bé cho hai cuốn dây vào trong da bìu rồi tiếp tục khâu lại. Tá Khuân không chịu nổi nữa gương mặt nhợt nhạt, đôi môi tím tái nằm rên rỉ. Tiếng 'a' kéo dài một hồi lâu rồi tắt hẳn. Nhật Hạ lau khô vết máu và tinh trùng của Tá Khuân dính trên tay. Cô bé nựng nựng đôi gò má ửng hồng hiện lên trên gương mặt biến sắc của chàng trai:

- Thích lắm đúng không? Tao đi guốc trong bụng mày. Đẹp trai mà giờ bị thiến rồi uổng ghê. Thôi sau này ngoan tao thương tao cho phép phục vụ cái lồn của tao

 Nhật Hạ tỏ ra hả hê thích thú, đôi má của cô cũng nóng bừng hiện lên sau lớp tàn nhang trên khuôn mặt xinh xắn. Cô bé kê một cái gối trên đầu của Tá Khuân để giúp giấc ngủ của anh ta ngon hơn. Nhật Hạ đem con cặc cùng cặp trứng dái vừa cắt đi sấy khô sau đó cô dùng cái bàn ủi ủi cho dẹp lại giống như mấy con khô bán ngoài chợ. Cô bé kẹp nó vào trang vở rồi bắt xe trở về nhà một tuần. Trong tuần này Nhật Hạ được nghỉ để tập trung ôn bài cho kì thi sắp tới. Cô bé có rủ thêm Tá Khuân đi theo, tất nhiên anh ta không thể từ chối. Tá Khuân sau khi bị triệt đi bộ cặc dái cùng với tính cách ngại giao tiếp nay càng thêm khép nép và phụ thuộc vào Nhật Hạ. Trên danh nghĩa là bạn bè nhưng Nhật Hạ chỉ xem Tá Khuân là 'thú cưng' cô bé biết Tá Khuân chỉ cần bấy nhiêu đấy là đủ. Nhật Hạ không ngại thổ lộ về những điều mình làm, chị cả Mỹ Khôi liền có phản ứng gay gắt trước lời tỏ bày của Nhật Hạ:
 
- Hôm nay con về để thông báo với mọi người một người bạn học của con (cô bé chỉ tay vào Tá Khuân) có điều con lỡ làm điều dại dột với bạn ấy rồi ạ
- Noãn ơi là Noãn, mày học không lo học, lại đi làm gì con nhà người ta vậy Noãn. Rồi bây giờ hai đứa bây làm sao? Hay nó làm mày có bầu rồi? Bao lâu thì cưới?
- Đâu, em với thằng này không có làm 'chuyện đó'. Chỉ là em thích môn phẫu thuật quá nên em có cắt 'cái kia' của nó rồi ạ
- Cái gì mày cắt 'cái kia'? 'Cái kia' là cái lòng thòng ấy hả? Noãn ơi mày hết báo trong nhà xong mày đi học mày cũng báo tới bạn bè của mày? Lỡ mà lộ ra là mày đi tù mọt gông đó Noãn
- Em biết chứ nhưng mà bạn ấy chấp nhận cho em làm việc ấy mà

 Nhật Hạ quay sang nhìn Tá Khuân, anh ta khẽ gật đầu như khẳng định lời nói của Nhật Hạ là đúng. Mỹ Khôi cũng thôi không ý kiến gì thêm nữa. Chỉ có bố mẹ là ngồi lặng im trên chiếc ghế nghe những đứa trẻ giải bày. Mẹ của Nhật Hạ ôn tồn phân tích: 

- Chuyện nhỏ mà mấy đứa không có gì mà cự cãi to tiếng cả. Nếu bạn của bé Noãn đã chấp nhận như vậy rồi thì cũng cho qua chuyện đi Nhụy. Hồi trước bố mày cũng bị tao 'cắt' đấy có sao đâu
- Có thật không ạ, mà tại sao phải cắt vậy mẹ?
- Con có thể hỏi bố con mà (mẹ Nhật Hạ nhìn bố)
- (Bố của Nhật Hạ liền trả lời) à hồi trước gia đình mình thiếu thốn. Bố không có tiền để trang trãi cho gia đình mình, mà lúc đó hai cục cưng của bố cũng đã lớn đi học cấp một cấp hai hết rồi. Thế là bố nhờ mẹ triệt sản để kế hoạch hoá gia đình tránh sinh con ngoài ý muốn ấy mà. Giờ bố và mẹ vẫn bên nhau hạnh phúc đấy thôi. Cũng tối rồi đó vào trong bố có nấu rau luộc cho Nhụy, trứng chiên yêu thích cho bé Noãn nữa. Cậu kia cũng vào ăn cơm luôn nha

 Thì ra triệt sản đã có từ rất lâu rồi tuy nhiên vì tính riêng tư, nói ra thì mọi người bàn tán nên họ giấu đi. Bố mẹ Nhật Hạ cũng không ngần ngại sử dụng biện pháp này. Từ sau khi làm việc ấy mẹ Nhật Hạ yêu thương bố hơn, bố Nhật Hạ cũng biết lo cho mẹ, bố trở thành người đàn ông chu đáo và là chỗ dựa vững chắc cho cả nhà. Nhật Hạ sắp tới khi hoàn thành khoá học sẽ được bố mẹ cấp cho một ít vốn để cô hoàn thành ước mơ. Mỹ Khôi là người chị đi trước sau khi ra trường đã mở được một tiệm thuốc tây nho nhỏ cách nhà không xa. Những kiến thức mà Nhật Hạ đã và đang trãi qua thì Mỹ Khôi đi trước đều có tiếp xúc trước đó. Là người chị sẵn sàng giúp đỡ, dẫn bước cho cô em gái rượu. Nhưng những gì mà Nhật Hạ đem về kể vẫn làm cho Mỹ Khôi bất ngờ, không tin vào điều đó được. Sau bữa cơm không để Mỹ Khôi tò mò thêm nữa Nhật Hạ dắt cô chị cùng Tá Khuân vào phòng riêng của mình. Cô bé lật trang vở có kẹp lấy dương vật bị ép như chuối sấy cùng cặp trứng dái khô héo dẹp lép bên trong tựa lát cắt của quả sung. Mỹ Khôi đưa mắt chăm chú nhìn sản phẩm mà Nhật Hạ làm ra. Một sự kích thích từ bên trong khiến Mỹ Khôi thầm khoái chí. Cô ấy cũng muốn được trải nghiệm cảm giác kì lạ này. 
 Từ khoảnh khắc ấy Mỹ Khôi ngấm ngầm nhắm đến một cậu học sinh, cứ mỗi lần cậu ấy đi ngang qua tiệm thuốc của cô là cậu lại ngắm nhìn Mỹ Khôi một cách mê đắm. Một sự xinh đẹp, nhẹ nhàng, quyến rũ đã hấp dẫn cậu bé. Mỹ Khôi chỉ chờ có dịp cho cậu ấy đi ngang qua rồi ngoắc cậu vào trong, cô dắt cậu bé vào phòng kín. Hôm nay tiệm thuốc tạm đóng cửa vậy. Mỹ Khôi ngậm một viên kẹo cam rồi nhả vào miệng cậu bé. Cậu ta không ngại há miệng nuốt lấy những gì mà người đẹp nhả vào. Nước bọt của cô gái hoà cùng vị ngọt viên kẹo cùng một ít son môi thơm dịu khiến cậu bé thoải mái. Đoán biết tình trạng cậu bé đã vào tròng Mỹ Khôi ngỏ lời:

- Chị thấy cưng cứ đi ngang qua đây là nhìn chị. Cưng có ý gì đây? Không giải thích rõ ràng là chị méc bố mẹ cưng đấy
- Ơ kìa chị sao lại méc bố mẹ em. Em chỉ thấy chị xinh nên em nhìn thôi chứ em không có ý đồ gì cả
- Nhìn cưng cũng dễ thương đấy, thế sau này cưng có muốn đứng ở quầy bán thuốc phụ chị không (chị ta xoa đầu cậu bé). Nếu chấp nhận thì phải để chị làm một chuyện rồi sau này cưng lớn chị hứa chị nhận cưng vào làm. Chịu không?

 Lúc cậu bé gật đầu là lúc Mỹ Khôi cởi chiếc quần thun của cậu bé. Con cặc non được làn da mềm mại của chị ta chạm vào liền ngóc dậy cứng đơ, đầu cặc chỉ lộ ra một nữa vì cậu đang trong giai đoạn dậy thì. Một ít lông tơ trên góc cặc mọc lỏm chỏm. Mỹ Khôi trói cậu bé lên chiếc ghế tựa, hai tay trói lên tay gác ghế, hai chân chị ấy trói vào chân ghế bằng băng y tế màu trắng. Mỹ Khôi để một cái sọt rát nhỏ dưới chân của cậu bé kia. Cậu bé ngơ ngác không biết chị ta làm gì, Mỹ Khôi liền lấy một miếng vải bịt mắt cậu lại. Cô để ngón tay lên miệng ra hiệu cho cậu im lặng: "suỵt, chị sẽ làm nhanh lắm". Chị ta sử dụng một cây kéo đầu dao rất mỏng và bén nhấp một đường trên bìu dái bên phải. Chị ta nặn quả trứng ra bên ngoài, máu theo vết cắt chảy xuống rơi vào sọt rác. Mỹ Khôi lấy khăn lau cho khô vết máu, chị ta ngồi ngắm nhìn cậu bé quằn quại mà trong lòng càng thêm hưng phấn. Chị dùng cây kéo vừa nãy nhấp dây dẫn tinh khiến cậu bé rướn người lên, trứng dái rơi xuống được Mỹ Khôi hứng vào cái lọ chứa nước bảo quản trong suốt, màu của máu loang ra trong cái lọ khiến nó có thêm sắc hồng. Có vẻ mũi thuốc tê vẫn chưa ngấm hoàn toàn nên cậu bé cảm nhận được cơn đau. Chị ta khâu lại vết cắt, cởi trói và mặc quần lại cho cậu ta một cách chỉnh chu. Mỹ Khôi xoa đầu mỉm cười mãn nguyện với cậu bé. Cho cậu ngậm một viên giảm đau chị dặn dò kĩ lưỡng: "đây là bí mật chỉ có chị và cưng biết thôi, không cho ai biết nữa chịu không?". Cậu bé gật đầu thích thú rồi thong thả ra về như chưa có chuyện gì xảy ra. 
 Mỹ Khôi đứng ngoài quầy bán thuốc dõi theo cậu bé. Cô về nhà cầm cái lọ khoe chiến tích với Nhật Hạ. Cô bé tinh nghịch cầm chiếc lọ rồi thốt lên: "xem chị Nhụy làm gì đây này, cắt hẳn trứng dái của con nít. Trứng dái này nhỏ hơn của Tá Khuân nhiều lắm. Biết vậy em lấy của Tá Khuân ngâm rượu chứ không ép khô như vậy đâu". Mỹ Khôi không nói gì thêm lòng cô cứ khoan khoái, không ngờ cảm giác được cắt đi trứng dái của con trai mang lại sự sung sướng đến vậy. Mỹ Khôi đi lên lầu chuẩn bị đồ đạc giúp cô em Nhật Hạ để em gái có thời gian ôn bài đến kì thi tốt hơn.